MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVô Địch Tiên Nhân - Ngạo Thế Tiên Giới - Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên - Dương Bách XuyênChương 4866: Hóa ra

Vô Địch Tiên Nhân - Ngạo Thế Tiên Giới - Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên - Dương Bách Xuyên

Chương 4866: Hóa ra

463 từ · ~3 phút đọc

Hắn nhìn quanh nhưng không thấy.

"Meo ~"

Lúc này, thân hình tuyết miêu lóe lên, nhảy một cái tới trước cây cổ thụ sau đó cào lên thân cây.

Ngay sau đó, điều kỳ diệu đã xảy, ra, tinh thể Thổ Mộc chảy ra từ vết cào, chất lỏng màu vàng đất chảy ra rồi ngưng tụ thành từng viên tinh thể.

"Hóa ra là vậy ~"

Dương Bách Xuyên lẩm bẩm, hắn chủ động tiến lên.

Bây giờ hắn đã hiểu, cây cổ cụ này cắm rễ vào trong đá, hập thụ sức mạnh kim loại, hơn nữa bản thân còn mang thuộc tính mộc, vậy nên huyết dịch của cây cổ thụ sẽ hội tụ trở thành tinh thể Thổ Mộc.

Mọi thứ trở nên đơn giản hơn, chỉ cần khiến cây cổ thụ bị thương là có thể lấy được tinh thể, vẫn là tuyết miêu thông minh.

Dương Bách Xuyên khen ngợi, hắn tìm dụng cụ như lấy mủ cao su để thu thập tinh thể Thổ Mộc.

Mười phút sau, hắn thu được khoảng chừng bằng một thùng nước lớn, nếu như chia thanh những viên nhỏ bang ngon cai thì cung phải hơn nghìn tinh thể Thổ Mộc.

Cuối cùng.

Dương Bách Xuyên cũng dừng lại.

Bởi vì cây cổ thụ cũng không xảy ra tinh thể nữa, lá cây của nó đã bắt đầu khô héo.

Điều này khiến hắn cảm thấy tội lỗi, bởi vì lấy liên tục mà không dừng tay, chẳng khác nào như hút cạn máu của cây cổ thụ.

Ngay sau đó, mặt đất cũng vang lên tiếng răng rắc, tảng đá cũng nứt ra, chứng minh đã thương tổn tới nguyên khí.

Dương Bách Xuyên cười khổ, hắn cáo lỗi với cây cổ thụ, nhưng ngay sau đó toàn bộ hang động bắt đầu rung chuyển.

“Không xong rồi, sơn động sắp sụp đổ, đi nhanh thôi ~"

Dương Bách Xuyên hô lên, hắn dẫn theo tuyết miêu và Hồng Y vội vàng bỏ chạy.

Lần này hắn đã phá hủy một nơi bảo địa của gia tộc Đoàn Can.

Nếu như không lấy hết, biết đau tinh thể Thổ Mộc sẽ liên tục xuất hiện, giờ thì hay rồi, hắn vừa ra tay thì cây đã xong đời.

Hang động đã sụp đổ, có lẽ sau này tinh thể Thổ Mộc sẽ không xuất hiện nữa

Một thùng lớn trong tay hắn xem như là tất cả tinh thể ở đây!

Nhưng cũng không sao, đều là của gia tộc Đoàn Can, hủy thì hủy thôi.

Dương Bách Xuyên nghĩ tới ngọn núi này chắc chắn có liên quan tới cây đại thụ kia, trung tâm bị hủy diệt, có lẽ cả ngọn núi lớn sẽ sụp đổ.

Rất nhanh Dương Nghị Vân đến ngã ba, vừa vặn gặp Nhiếp Hồn lão tổ mang theo một đám người xuất hiện.

"Chủ nhân ~"