MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVô Địch Tiên Nhân - Ngạo Thế Tiên Giới - Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên - Dương Bách XuyênChương 5282: Gác cổng?

Vô Địch Tiên Nhân - Ngạo Thế Tiên Giới - Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên - Dương Bách Xuyên

Chương 5282: Gác cổng?

577 từ · ~3 phút đọc

Vì vậy ba lão sư tử mở ra cánh cửa không gian định chạy trốn.

Tốc độ của cả ba rất nhanh, gần như dùng hết toàn lực mở ra cánh cửa không gian, ngay sau đó chui vào chuồn mất.

Nhưng ~

Cánh cửa không gian mà ba người bọn họ cùng mở ra chợt nổ vang, tiếp đó là một luồng ánh sáng năm màu lóe lên.

Ba sư tử hoảng sợ.

Cánh cửa không gian của bọn họ đã không có.

Chuẩn xác hơn, cánh cửa không gian đã bị ngũ quang thập sắc kia cắn nuốt.

Ngũ quang thập sắc là gì?

Quá quen thuộc.

Đó là sắc thái của mười thuộc tính thiên địa của tên Nhân tộc kia.

“Ba lão già các ngươi tệ thật đấy, chưa nói năng chưa đánh đấm gì đã đòi chạy rồi, vậy là không được đâu."

Trong lúc ba lão sư tử đang ngạc nhiên thì một giọng nói đầy xấu vang lên, ba người lập tức lùi về sau mấy chục mét, sắc mặt trắng bệch.

Bởi vì, trước mặt bọn họ là một cánh cửa không gian, tên Nhân tộc đầu bạc kia bước ra từ đó.

Trời đất ơi!

Tại sao thằng nhãi này lại làm được việc này?

Ba lão sư tử không chút do dự xoay người chạy mất hút.

Nhưng ..

“Uây uây uây, còn chạy nữa thì tự gánh lấy hậu quả."

Dương Bách Xuyên nói.

Ba lão sư tử dừng đột ngột.

Không dừng không được.

Ngẫm lại thủ đoạn quỷ dị vừa rồi, chạy hay không chạy đây.

Nho đau ten Nhan toc kia that sự dùng ra thủ đoan lúc nay thì ba người bọn họ đều phải chết.

Lúc này, ba lão sư tử bị dọa run người.

"Vầy mới đúng, nghe lời mới là sư tử tốt. Nói thật, ta nhìn trúng các ngươi, nếu không thì các ngươi đã chết một vạn lần rồi." Dương Bách Xuyên chậm rãi bước về phía ba lão sư tử.

Ba lão sư tử nghe vậy thì sợ đơ người.

Gì cơ?

Ngươi còn nhìn trúng chúng ta?

Có thể giết sư tử nhưng không thể làm nhục, chúng ta thề sống chết sẽ không khuất phục.

Ba tên sư tử xoay người nhìn Dương Bách Xuyên với vẻ mặt bi phẫn, trông như thể nếu ngươi dám xâm phạm chúng ta, chúng ta sẽ tự bạo.

Nhưng tiếp theo nghe người nào đó nói chuyện thì cả ba thở phào nhẹ nhõm, biết mình hiểu sai ý.

"Khụ khụ, đừng bi phẫn như vậy. Ta là môn chủ Vân Môn của Tiên Vực Hỗn Loạn, Vân Môn của ta còn thiếu ba con gác cửa. Ta thấy các ngươi to cao oai dũng, rất thích hợp, có nguyện ý đi trông cửa cho Vân Môn không? Nguyện ý thì cho các ngươi sống, không thì chết, thế nào, chọn đi."

Sắc mặt ba lão sư tử muôn màu muôn vẻ, từ trắng sang xanh rồi thành đỏ.

Bị sỉ nhục nặng nề.

Gác cổng?

Bọn họ là dòng dõi Hỏa Diễm Sư Tử cao quý, ngươi bảo chúng ta đi trông cổng?

Ba lão sư tử tức phát run.

Lão đại gằn giọng nói: "Cường giả Nhân tộc, huynh đệ chúng ta là vương tộc dưới trướng Sư Tử Vương, lần này mạo phạm, ta nguyện ý bồi thường, xin ngài thả chúng ta rời đi."

Sư tử kiêu ngạo cúi đầu, cắn răng dùng tên tuổi của Sư Tử Vương. Đây là ưu thế duy nhất của họ, nếu Nhân tộc này không đồng ý thì chỉ đành liều chết một phen.