MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVô Địch Tiên Nhân - Ngạo Thế Tiên Giới - Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên - Dương Bách XuyênChương 5815: Sát khí trên người

Vô Địch Tiên Nhân - Ngạo Thế Tiên Giới - Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên - Dương Bách Xuyên

Chương 5815: Sát khí trên người

521 từ · ~3 phút đọc

"Gào!"

Nguyên Thần Thiên gầm lên, vung tay đỡ lấy một kiếm của Dương Bách Xuyên.

"Âm!"

Trong tiếng nổ trầm đục, nhát kiếm của Dương Bách Xuyên bị hóa giải sạch

sẽ.

Sát khí trên người Nguyên Thần Thiên bùng nổ, ông ta đứng im tại chỗ.

Dương Bách Xuyên giật thót.

Tuy vừa rồi hắn chưa dùng sức mạnh của Đạo Thụ, nhưng đây cũng là chiêu mạnh nhất trong Nhất Trảm Kiếm Đạo. Vậy mà lại bị một cái vung tay của Nguyên Thần Thiên hóa giải.

Quả nhiên là cường giả cấp Thần Chủ.

Hơn nữa ông ta còn đang bị thương, bị tụt xuống Thần Chủ sơ giai. Nếu Nguyên Thần Thiên ở vào trạng thái mạnh nhất, e rằng hôm nay sẽ rất khó nhằn.

Dương Bách Xuyên tập trung tinh thần. Hắn biết rõ, trước mặt mình bây giờ là một cường giả đã chạm đến đỉnh cao sức mạnh.

Tuyệt đối không thể lơ là, nếu không sẽ phải trả giá đắt.

Nhưng hắn vẫn tự tin mình có thể liều một trận.

Hắn vừa rồi để ý thay mot chi tiết, sau khi Nguyen Thần Thiên đo nhát kiếm của hắn, thân thể hơi run rẩy. Tuy chỉ thoáng qua, nhưng cũng đủ nói rõ, một kiếm kia đã khiến Nguyên Thần Thiên khó chịu, có thể uy hiếp được ông ta.

"Tiểu tử, chết đi!"

Nguyên Thần Thiên giận dữ quát lớn.

Tên này dám xông vào đây khiêu chiến, sợ rằng đã biết chuyện ông ta bị thương, nên mới dám dùng tu vi Thần Đế để khiêu chiến Thần Chủ.

Ông ta cũng hiểu, trận chiến này tuyệt đối không thể dây dưa, phải tốc chiến tốc thắng. Nếu không, kéo dài càng lâu sẽ càng bất lợi cho mình.

Ông ta nhìn chằm chẳm vào Dương Bách Xuyên, rồi lướt qua ba người Đằng Xà phía sau hắn.

Nguyên Thần Thiên luôn cảm thấy Dương Bách Xuyên là một cái gai khó nhổ, với trạng thái hiện tại của ông ta, muốn giết chết đối phương thì hơi khó.

Đã vậy, chẳng bằng ra tay với đám người bên cạnh Dương Bách Xuyên. Chỉ cần có thể kéo dài thời gian, áp chế lực phản phệ trong cơ thể xuống, thì ông ta sẽ có cơ hội quay lại giết chết đám kiến hôi này.

Quan trọng hơn, Nguyên Thần Thiên còn có một thắc mắc khác, mười Thần Đế của phủ thành chủ đâu cả rồi?

Chẳng lẽ bị giết sạch?

Nghĩ kỹ thì không thể. Ba tên thuộc hạ của Dương Bách Xuyên vẫn chưa đến mức có thể giết sạch mười Thần Đế. Cho dù có bản lĩnh đó, cùng lắm chỉ có thể giết được vài Thần Đế sơ giai. Còn ba Thần Đế thượng vị kia thì không thể.

Khả năng cao bị chuyện gì đó quấn chân.

Nghĩ đến đây, Nguyên Thần Thiên càng thêm khẳng định phải ra tay với mấy thuộc hạ phía sau Dương Bách Xuyên để kiềm chế hắn, cho mình tranh thủ thời gian, rồi chờ đám Thần Đế dưới trướng kia mau chóng chạy tới.

Ngay sau đó, Nguyên Thần Thiên khẽ nhắm mắt lại, nhoáng cái đã biến mất tại chỗ.