MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVô Địch Tiên Nhân - Ngạo Thế Tiên Giới - Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên - Dương Bách XuyênChương 5825: Chủ nhân vẫn nên

Vô Địch Tiên Nhân - Ngạo Thế Tiên Giới - Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên - Dương Bách Xuyên

Chương 5825: Chủ nhân vẫn nên

1,002 từ · ~6 phút đọc

Hoàng Thư Lãng nói:

"Chủ nhân vẫn nên dẫn theo bọn họ thì hơn. Ở Vĩnh Hằng Thần Giới này, thần linh lớn hay nhỏ, bất kể là bá chủ một phương hay đại tông đại môn thế gia, đều rất coi trọng khí thế, thể diện. Nếu chúng ta dẫn theo quá ít người, ngược lại sẽ bị người ta khinh thường.

Dẫn theo bọn họ có thể bớt đi không ít phiền toái không cần thiết, dù sao cũng không trông cậy bọn họ làm được gì, chỉ cần đi theo chạy vặt cũng được. Thêm nữa bây giờ chủ nhân là thành chủ Thiên Không Thần Thành, nếu bên cạnh không có thị vệ hộ tống, trái lại dễ khiến người ta nghi ngờ, âm thầm nhắm vào chúng ta."

Dương Bách Xuyên vốn không muốn dẫn theo ai vì ngại rắc rối. Nhưng nghe Hoàng Thư Lãng nói vậy, hắn cũng thấy có lý. Dù ở đâu thì không thiếu kẻ mắt chó coi thường người.

Dương Bách Xuyên: "Ngươi nói đúng. Vậy thì mang theo đi."

Dương Bách Xuyên gật đầu tán thành sắp xếp của Hoàng Thư Lãng, rồi hỏi:

"Phủ thành chủ đã sắp xếp ổn thỏa chưa?"

"Bẩm chủ nhân, mọi việc đều đã thu xếp ổn thỏa, xin chủ nhân yên tâm. Có ba nghìn thị vệ trấn thủ Thiên Không Thần Thành, tuyệt đối sẽ không xảy ra chuyện." Hoàng Thư Lãng đáp.

"Được, vất vả cho ngươi rồi. Thu xếp rồi chúng ta lên đường."

"Vâng, thưa chủ nhân."

Sau khi trở thành thành chủ Thiên Không Thần Thành, Dương Bách Xuyên có thể trực tiếp bay từ trên không ra khỏi thành, không cần đi qua cổng thành, đó chính là tiện lợi do nắm giữ chìa khóa Thần Thành.

Vì thế hắn mang theo Đằng Xà, Hoàng Thư Lãng và Thổ Tinh Nguyên, không để lại ai trông coi. Hắn hoàn toàn không lo Thiên Không Thần Thành xảy ra chuyện, bởi chìa khóa đang ở trong tay hắn, không ai có thể lấy được.

Đoàn người oai vệ bay ra khỏi Thiên Không Thần Thành.

Dương Bách Xuyên cùng Ngọc Linh Lung ngồi trên lưng Đằng Xà. Ba trăm thị vệ do Thổ Tinh Nguyên và Hoàng Thư Lãng dẫn dắt, chia thành hai đội trước sau mở đường hộ giá, thẳng tiến đến Yêu Thần Đạo Cung.

Quãng đường xa cả triệu dặm, với thần linh thì thật ra chẳng đáng là bao, quan trọng là trên đường sẽ gặp không ít hiểm địa, nên Dương Bách Xuyên mới xuất phát sớm.

Thời hạn mười năm vô cùng dư dả, để ứng phó những biến cố bất ngờ có thể xuất hiện dọc đường.

Bay liên tục khoảng mười ngày, không xảy ra vấn đề lớn nào, mấy chuyện lặt vặt thì Hoàng Thư Lãng sai thị vệ giải quyết sạch.

Nhưng rồi bọn họ cũng chạm mặt nan đề đầu tiên trên đường.

Ngày hôm đó, Hoàng Thư Lãng bay tới, đáp xuống lưng Đằng Xà.

Lúc này, Dương Bách Xuyên và Ngọc Linh Lung đều đang ngồi xếp bằng tu luyện trên lưng Đằng Xà.

Hoàng Thư Lãng khẽ gọi: "Chủ nhân ... "

Dương Bách Xuyên mở mắt, hỏi:

"Có chuyện gì sao?"

"Vâng. Phía trước chính là Vực Độc Chướng nổi danh của Vĩnh Hằng Thần Giới, kéo dài mấy triệu dặm. Chúng ta cần hạ xuống, đi bộ xuyên qua chừng mười vạn dặm. Bởi độc chướng ở đây vô cùng quỷ dị, càng lên cao, uy lực độc chướng càng mạnh, ngược lại sát mặt đất thì độc tính tương đối yếu hơn, nên chúng ta phải hạ xuống." Hoàng Thư Lãng đem những gì mình biết thuật lại.

"Được, vậy cứ hạ xuống rồi tính."

Dương Bách Xuyen không hề do dự, nghe theo đề nghị của Hoang Thư Lang. Suốt chặng đường này, biểu hiện của Hoàng Thư Lãng cực kỳ xuất sắc, nếu y đã nói vậy thì Vực Độc Chướng này rất nguy hiểm.

Trong lúc trò chuyện, Dương Bách Xuyên cũng đã nhìn thấy bảy cột sáng bảy màu rực rỡ ở phía xa, từng cột sáng đâm xuyên trời, vô cùng tráng lệ.

Nhưng hắn biết rõ, bề ngoài càng đẹp, bên trong càng ẩn chứa nguy hiểm.

Đã có thể xếp top 1 trong số những nơi nguy hiểm của Vĩnh Hằng Thần Giới, thì cẩn thận chắc chắn không sai.

Tiếp đó, cả đoàn hạ xuống, đáp xuống vùng rìa Vực Độc Chướng.

"Hoàng Thư Lãng, Vực Độc Chướng này có lai lịch gì?" Dương Bách Xuyên nhìn đám độc chướng bảy màu rực rỡ, hỏi.

Hoàng Thư Lãng đáp:

"Bẩm chủ nhân, bao quanh bên ngoài Vực Độc Chướng là màn sương độc chỉ cần không vượt quá độ cao trăm mét so với mặt đất thì đám thị vệ đều có thể chống đỡ. Nhưng thứ nguy hiểm thật sự là những sinh linh sống trong vùng độc. Có thể là một con kiến ẩn trong bùn đất, cũng có thể chỉ là một cây cỏ dại nào đó đều có thể âm thầm lặng lẽ tấn công chúng ta.

Những sinh linh ẩn trong độc chướng này tuyệt đối không phải yêu tộc bình thường, mà là đám sinh vật biến dị còn sót lại từ thời Hồng Hoang, vô cùng đáng sợ.

Có điều chỉ cần chúng ta không chủ động trêu chọc, thì sẽ không có vấn đề gì lớn. Thuộc hạ đã chọn xong người, trong đội thị vệ có ba Thần Vương từng nhiều lần băng qua Vực Độc Chướng, nắm rõ tuyến đường. Tin rằng sẽ không xảy ra chuyện gì quá lớn, xin chủ nhân cứ yên tâm."

Dương Bách Xuyên vừa lòng gật đầu:

"Vậy thì quá tốt rồi. Đi thôi, vừa đi vừa nói."

"Vâng, thưa chủ nhân." Hoàng Thư Lãng cúi người đáp, sau đó quay sang ba vị Thần Vương đã được chọn sẵn, ra lệnh dẫn đường.

Lên google tìm kiếm từ khóa metruyen_hot để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!