Thiên địa vạn vật đều có linh.
Những Thị Huyết Hồn Trùng này sinh ra từ việc nuốt tinh huyết và linh hồn, bản thân đã giống như bảo vật hiếm có trong trời đất, hắn sao có thể bỏ qua?
Dưới ngọn lửa thiêu đốt, hắn dựa vào thần khí Thần Thành trong tay, bao phủ phạm vi vạn mét, hình thành một vùng ngăn cách, thiêu cháy hàng ngàn hàng vạn xác sâu, nhưng lại giữ lại toàn bộ lực lượng tinh huyết không cho tán đi, gom lại một chỗ. Tâm niệm vừa động, hắn vận chuyển công pháp Càn Khôn Đạo Chủng, bắt đầu hấp thu những tinh huyết này để luyện hóa cho bản thân.
Mặt khác, hắn chờ đợi đám Thị Huyết Hồn Trùng ở dạng linh hồn tràn vào biển ý thức, bước tiếp theo chính là để nguyên than nuốt chung, luyện hóa nguồn lực linh hồn tinh thuần này, như vậy tu vi tiến thêm một bước cũng không phải không thể.
Khoảnh khắc tiếp theo, xung quanh nguyên thần của Dương Bách Xuyên bị bao vây kín mít như một vòng xoáy, tất nhiên đều là sâu ở dạng linh hồn.
Nếu đổi là người khác, e rằng đã bị nuốt mất nguyên thần từ lâu.
Nhưng Dương Bách Xuyên lại có thứ bảo vệ nguyên thần là luồng khí Hỗn Nguyên, hoàn toàn không cần bận tâm.
Hàng ngàn hàng vạn Thị Huyết Hồn Trùng trong dạng linh hồn xông vào biển ý thức của hắn, vây quanh nguyên thần, nhưng lại chưa lập tức nuốt chửng, mà chỉ xoay quanh, quả thật rất kỳ lạ.
Nhưng rất nhanh Dương Bách Xuyên đã hiểu ra.
Chúng đang chờ mệnh lệnh.
Hoặc nói đúng hơn là chờ con đầu đàn xuất hiện.
Bởi vì Dương Bách Xuyên đã phát hiện ra nó.
Noi la con đầu đan, nhung thuc ra no con nho hon nhung con Thị Huyet Hồn Trùng bình thường 1 chút. Nếu không phải ở trong biển ý thức của mình, e rằng rất khó phát hiện.
Hắn phát hiện trong đám sâu bình thường xuất hiện một con nhỏ hơn hẳn, xung quanh được những con khác bảo vệ, cùng xông vào biển ý thức của hắn.
Khi con này tiến vào, đám sâu đang vây quanh nguyên thần lập tức lao lên tấn công.
Vì vậy Dương Bách Xuyên khẳng định con nhỏ hơn này chính là con đầu đàn, là kẻ phát lệnh, hơn nữa trong hàng ngàn con cũng không có con thứ hai giống vậy.
Không cần nghi ngờ, đây chính là con đầu đàn.
Hơn nữa hắn còn cảm nhận được, sức mạnh linh hồn của nó mạnh hơn những con khác hàng chục lần.
Dù khí tức có che giấu, nhưng luc này nguyên thần của hắn có luồng khí Hỗn Nguyên gia trì, cảm nhận vô cùng nhạy bén.
Có thể nói trong biển ý thức, không gì có thể qua mắt hắn.
"Đến đúng lúc ... ăn thôi!"
Duong Bach Xuyen cuoi lon trong long, nguyen than bong bung len anh sang vàng.
Hắn gầm lên một tiếng, hai mắt mở to, miệng há ra. Dưới sự gia trì của luồng khí Hỗn Nguyên, nguyên thần bắt đầu nuốt chửng. Miệng nguyên thần giống như một vực sâu không đáy, dễ dàng nuốt trọn toàn bộ Thị Huyết Hồn Trùng xung quanh, bao gồm cả con đầu đàn. Trong tình trạng này, đám sâu hoàn toàn không có khả năng chống cự, trong chớp mắt đã bị nuốt sạch.
“Luyện!"
Một ý niệm vang lên trong đầu.
Nguyên thần và đạo chủng thần hạch đồng thời vận chuyển.
Một bên luyện hóa linh hồn, một bên luyện hóa tinh huyết.
Như vậy, hàng ngàn hàng vạn Thị Huyết Hồn Trùng, cả tinh huyết lẫn linh hồn, đều bị hắn nuốt sạch không còn gì.
Ở bên ngoài, trên không trung cách mặt đất mấy chục mét, đám người Ngọc Linh Lung chỉ thấy toàn thân Dương Bách Xuyên bị lửa bao phủ ...
Ngay sau đó, một tiếng trầm vang lên, linh lực trời đất từ bốn phía tụ lại, tiếp theo khí tức trên người Dương Bách Xuyên bỗng tăng vọt.