Dương Bách Xuyên lo sốt vó. Thế nhưng hẳn liếc sang hai bên, thấy Sa Hồ bà bà và Medusa đứng như hai đại hộ pháp, lại nhìn sang Hùng Hoan thỉnh thoảng lén liếc mình một cái, lòng bỗng yên hắn.
Ba Thiên Đạo, cộng thêm Hỗn Độn Chuông, Dương Bách Xuyên tin mình có thể qua được ải này.
Chẳng qua chỉ là Thiên Đạo nhị trọng thôi mà. Đến đây.
Dương Bách Xuyên chắp tay sau lưng, mặt mày thản nhiên, cố bày ra dáng vẻ cao thâm khó lường, ung dung đợi Thần Mộc lão tổ tới.
Còn Thần Mộc lão tổ u?
Thật ra lão đã nhìn thấy Dương Bách Xuyên ngay từ đầu. Lại nghe Hồng Liên phu nhân kể không ít chiến tích của hắn, trong lòng lão vốn vẫn còn nghi ngo: một kẻ trong chỉ như Thần Chủ sơ cấp, lại còn là Nhân tộc, làm sao có thể là cường giả siêu Thiên Đạo?
Chắc chẳn đã bị thổi phồng.
Dù có là thật đi nữa, theo suy nghĩ của lao thì nhiều lam cung chỉ la Thien Đao tang hai, cùng lằm nhỉnh hơn lão một chút.
Nhưng theo lời Hồng Liên phu nhân, Hùng Du Thiên lại kính cẩn gọi Dương Bách Xuyên là tiền bối. Mà bên cạnh Dương Bách Xuyên lại có hai cường giả Thiên Đạo gọi hắn là chủ nhân, chính Hồng Liên phu nhân đã tận mắt thấy.
Chính vì vậy, Thần Mộc lão tổ mới càng không dám kết luận. Lão hiểu rõ cường giả Thiên Đạo tượng trưng cho điều gì, tôn nghiêm của Thiên Đạo, sao có thể cam tâm làm nô bộc cho một Nhân tộc?
Không thể nào. Trừ phi người này có chỗ đặc biệt, hoặc nói đung hơn, bề ngoai là Thần Chủ, nhưng bên trong lại giấu một sức mạnh đáng sợ.
Vì thế sự tò mò trong lòng Thần Mộc lão tổ càng lúc càng lớn.
Nếu Dương Bách Xuyên đúng là cường giả, chuyến đi Thánh Đạo Thần Vực lần này, bọn họ hắn sẽ không còn bị Thần Ma Đạo Cung áp chế như trước.
Trong đội ngũ của họ, thiếu đúng một người đủ mạnh để chống lưng. Cho nên Thần Mộc lão tổ rất coi trọng sự xuất hiện của Dương Bách Xuyên.
Chuyện này liên quan trực tiếp đến an nguy của tất cả sau khi vào Thánh Đạo Thần Vực, lão không thể không thận trọng.
Lão từng bước tiến về phía Dương Bách Xuyên, ánh mắt sắc như đuốc khóa chặt lấy hắn. Nhìn kiểu gì cũng chỉ thấy là Thần Chủ sơ cấp.
Càng nhìn càng khó hiểu.
Chắng lẽ tiểu tử này thật sự chỉ là Thần Chủ?
Không thể nào?
Nếu đúng là Thần Chủ, tại sao hai Thiên Đạo kia lại nhận hẳn làm chủ?
Tuyệt đối không thể.
Vậy mà Dương Bách Xuyên vẫn thản nhiên nhìn thầng lại, sắc mặt không đổi.
Ánh mắt ấy bình tĩnh, trong trẻo đến lạ, nhưng càng nhìn lại càng sâu thắm như ngân hà, như biển đêm không đáy.
Tim lão chợt thót lên. Đây là lần đầu tiên lão gặp một ánh mắt phức tạp, biến ảo khó lường đến thế.
Dương Bách Xuyên là người đầu tiên.
Ban đầu lão còn định dùng thần thức thăm dò. Nhưng vừa đối diện với ánh mắt kia, ý định ấy lập tức tắt ngấm.