Hoặc hắn làm chủ Thần Giới, hoặc Đế Tôn diệt hắn cùng Phi Thăng giả. Đây là cục diện đã được định sẵn từ thời Càn Khôn Thần Tôn.
Nếu là trước kia, dù được Phục Hy và Thỏ gia cổ vũ, hắn vẫn gần như không có chút tự tin nào, chỉ biết cắn răng nói sẽ cố gắng. Nhưng bây giờ, hắn đã có vốn.
Ai ngờ được, chỉ trong hơn vạn năm, hắn đã thành tựu Thiên Đạo?
Theo lời Huyền Đồng, hơn vạn năm từ một tiểu Thần Nhân vừa phi thăng, bước thẳng lên Thiên Đạo, đứng giữa rừng cường giả Thần Giới, xưa nay chưa từng có, sau này cũng khó có người theo kịp.
Lại thêm bên cạnh còn có mười lăm Thiên Đạo, ai còn dám nói hắn không có tự tin?
Tóm lại, Dương Bách Xuyên hiểu rất rõ, từ giờ trở đi, Thần Giới sẽ chấn động.
Hắn sẽ bước lên con đường chinh chiến. Đây sẽ là cuộc chiến định mệnh giữa tộc Phi Thăng và Thiên tộc.
"Thần Tôn, chúng ta về Thần Điện Càn Khôn chứ?" Huyền Đồng hỏi.
Dương Bách Xuyên hít sâu một hơi, gật đầu: "Đi thôi."
Dứt lời, hắn khẽ động tâm niệm, phất tay mở ra một cánh cửa. Hắn bước thẳng vào trong.
Sau lưng, một đám đại yêu lần lượt theo vào.
Thần Điện Càn Khôn là một thần vực không gian đặc thù. Dương Bách Xuyên nắm giữ chìa khóa, muốn vào lúc nào cũng được.
Khí tức quen thuộc, cảnh vật quen thuộc.
"Về rồi." Hắn lẩm bẩm.
"Xuyên tử.”
Vút vút vút!
Từng bóng người lao đến.
Dương Bách Xuyên bật cười. Nhìn bóng dáng đầu tiên bay vọt tới, tim hắn cũng nóng rực.
"Sư phụ thối.”
Người đầu tiên đến là sư phụ Vân Thiên Tà.
Phía sau ông, từng người một nối nhau bay tới.
Năm đó, sau khi tiến giai Quang Minh Pháp Thần, Vân Thiên Tà vẫn luôn ở lại Thần Điện Càn Khôn, để ông dẫn dắt, tiếp nhận những người thân bạn bè từ hạ giới phi thăng lên.
Quan hệ sư đồ của họ xưa nay vốn kỳ quặc, đồ đệ chẳng ra đồ đệ, sư phụ chẳng ra sư phụ, nhưng tình nghĩa lại sâu nặng. Miệng thì gọi sư phụ thối, song trong lòng Dương Bách Xuyên vẫn rất kính trọng Vân Thiên Tà.
Từ sau lần ở đảo Tán Tiên giúp sư phụ tái đúc tiên thể rồi phi thăng Tiên Giới, hai thầy trò gần như không gặp lại. Mãi đến khi tụ họp ở Thần Giới trong Thần Điện Càn Khôn, Vân Thiên Tà mới trở về thân phận Thần Giới, trở thành Quang Minh Pháp Thần của Thần Điện Càn Khôn.
Dương Bách Xuyên đến trước mặt Vân Thiên Tà, khuỵu gối bái xuống: "Đồ nhi bái kiến sư phụ."
Vân Thiên Tà giật mình, vội đỡ hắn dậy: "Thằng nhóc thối, ngươi cố tình làm ta tổn thọ có phải không?"
Dương Bách Xuyên giờ là chủ Thần Điện Càn Khôn, là tân Thần Tôn. Còn ông là pháp thần của Thần Điện, sao dám để hắn quỳ bái.
"Một ngày là thầy, cả đời là cha. Điều này vĩnh viễn không đổi. Con mặc kệ thân phận ngài là gì, thân phận con là gì, ngài mãi mãi là sư phụ của con.”
Dương Bách Xuyên rất nặng chuyện này.
"Đứng dậy, đứng dậy. Ngươi bây giờ là Thần Tôn, trước mặt bao nhiêu người, sau này không được làm thế nữa." Vân Thiên Tà ngoài miệng trách vậy, nhưng trong lòng lại vui đến không tả nổi.