MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVô Địch Tiên Nhân - Ngạo Thế Tiên Giới - Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên - Dương Bách XuyênChương 636: “Chúng ta đến nơi rồi.”

Vô Địch Tiên Nhân - Ngạo Thế Tiên Giới - Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên - Dương Bách Xuyên

Chương 636: “Chúng ta đến nơi rồi.”

561 từ · ~3 phút đọc

 Thanh Tước vừa dứt lời, hai hàng nước mắt trong veo chảy dài trên gương mặt cô ấy  

Cả người Dương Bách Xuyên đang run rẩy, không biết vì vui mừng hay đau thương. Tuy Thanh Tước nói rất bình tĩnh, nhưng những hình ảnh gian khổ đó, anh có thể tưởng tượng được.  

Là một thành viên của Trung Quốc, Dương Bách Xuyên tự hào, đồng thời ngưỡng mộ Thanh Tước và các thành viên của Long Hồn.  

Anh hít một hơi thật sâu, nói: "Tôi hứa, lần này đi ra ngoài, mỗi một đồng tôi kiếm đều sẽ giao cho các cô.”  

Thanh Tước cười tủm tỉm: "Không phải cho tôi mà cho cho dân tộc Trung Quốc, cũng chính là cho anh. Chẳng qua tôi có chút khó hiểu, nếu anh thua tụt quần luôn thì phải làm sao?"  

"Ặc, thế thì tôi đưa quần cho cô ~”  

"Hì hì, quần thì anh tự giữ đi, nếu không đầu đề bảng tin sẽ xuất hiện tin tức một người đàn ông Trung Quốc trần truồng chạy trên đường phố mất, đến lúc đó lại làm mất hết mặt mũi của người Trung Quốc."  

"Ha ha, yên tâm đi người anh em, tôi sẽ không thua đâu, chỉ có thắng thôi."  

"Anh đẹp trai, anh lấy đâu ra tự tin như vậy thế? Niềm tin mạnh mẽ của anh khiến tôi bắt đầu si mê anh rồi đấy."  

"Cô muốn thích tôi thì cứ thích, tôi không phản đối đâu, ha ha."  

Cuộc trò chuyện giữa hai người ngày càng trở nên thẳng thắn, bỗng nhiên Dương Bách Xuyên cảm thấy cả người lạnh lẽo, lúc này mới cảm giác được Độc Cô Vô Tình bên cạnh đang tỏa ra sát khí, vội vàng ngậm miệng lại.  

Trong lòng anh thầm mắng Thanh Tước: "Yêu tinh, mỗi lần tán gẫu đều bị cô ấy vô tình đẩy xuống mương."  

Trong xe im lặng hẳn, khoảng chừng mười phút sau, xe dừng lại, tài xế thông báo: “Chúng ta đến nơi rồi.”

Đoàn người xuống xe, trong tầm mắt xuất hiện một nơi giống như chợ bán thức ăn.  

Trong mắt của Dương Bách Xuyên, nơi này giống như một nhà xưởng lớn. Nếu không phải đang ở nước Nam, anh còn cho rằng mình đang đứng ở chợ bán thức ăn ở quê nhà.  

Liếc mắt nhìn thoáng qua, gian hàng nối đuôi nhau kéo dài, một đoạn dãy nhỏ nhưng ngọc thạch phỉ thúy xếp chồng chất lên nhau như núi, rực rỡ muôn màu…  

Có những tiếng la hét mà Dương Bách Xuyên không thể hiểu lẫn có thể hiểu được, rất sống động, toàn bộ khu nhà rộng tầm bảy tám trăm mét vuông, diện tích rất lớn.  

Có những tiếng la hét bằng phương ngữ nước Nam, những tiếng la hét bằng phương ngữ Hoa Hạ, thậm chí có cả những tiếng la hét bằng tiếng Hàn.  

Có lẽ thị trưởng này hội tụ rất nhiều tiểu thương buôn bán ngọc thạch đến từ rất nhiều quốc gia.  

Dương Bách Xuyên nhìn Thanh Tước với vẻ mặt không thể tưởng tượng được, nói: “Không lẽ nơi này chính là thị giao dịch đổ thạch trong miệng cô? Đây… Thực sự giống như chợ bán thức ăn, có chỗ nào dính lên hai chữ cao cấp đâu?”