MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVô Địch Tiên Nhân - Ngạo Thế Tiên Giới - Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên - Dương Bách XuyênChương 690: i: “Cháu ngoan!”

Vô Địch Tiên Nhân - Ngạo Thế Tiên Giới - Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên - Dương Bách Xuyên

Chương 690: i: “Cháu ngoan!”

612 từ · ~4 phút đọc

Đây là một cảnh tượng rất thần kỳ.  

Chính Dương Bách Xuyên cũng không thể tin được, nhưng thật sự đúng như lời Sư phụ đã nói, nước Sinh Mệnh có tác dụng tái sinh một cánh tay bị gãy, hồi sinh cây khô đã chết, có thể nối lại kinh mạch, thúc đẩy xương cốt đã trọng thương phát triển trở lại, máu thịt không ngừng sinh sôi, mọc lại tay cụt.  

Mặc dù lúc trước sư phụ còn nói nó có tác dụng hồi sinh người chết, lời này có lẽ hơi phóng đại nhưng cảnh tượng đang diễn ra trước mắt anh bây giờ là sự thật.  

Quá trình tái tạo diễn ra rất nhanh.  

Dương Bách Xuyên quan sát sắc mặt của co giật của Đoan Mộc Văn, hỏi ông ấy: “Chú Văn, chú cảm thấy thế nào?”  

Lúc này, Đoan Mộc Văn nghiêm túc nghe theo lời của Dương Bách Xuyên, hai mắt nhắm chặt không mở, nghe anh hỏi thì run rẩy nói: “Cậu chủ nhỏ, tôi... Tôi cảm thấy... Có một cơn đau ngứa nhẹ đến từ miệng vết thương trên cánh tay bị gãy của tôi!”  

Ngứa, đau thì chính là đang có cảm giác đó!   

Đoan Mộc Văn không phải trẻ con, ông ấy là võ cổ giả sáu mươi chín tuổi rồi, làm sao có thể không hiểu đau ngứa trên cánh tay gãy nghĩa là cánh tay đang bắt đầu phục hồi, khả năng cậu chủ có thể chữa khỏi cho ông ấy là rất cao.  

Giờ khắc này, Dương Bách Xuyên trong mắt Đoan Mộc Văn hệt như một vị thần. Nội tâm ông ấy không thể kiềm chế nổi kích động, cứ theo tình huống này, thật sự có thể khôi phục cánh tay bị gãy.  

Dương Bách Xuyên nhoẻn miệng cười nói: “Chú Văn, chúc mừng chú, nếu cảm thấy còn ngứa nghĩa là phương pháp điều trị của cháu đã có kết quả. Một kỳ tích sắp xảy ra, chú kiên nhẫn nhé!”  

“Ừm, cảm ơn cậu chủ nhỏ!” Giọng điệu của Đoan Mộc Văn vô cùng hưng phấn.  

Đồng thời lúc đó Đoan Mộc Hành Thiên cũng tỉnh lại: “Cháu ngoan!”  

Ông ấy đứng dậy, nhìn thấy Dương Bách Xuyên đang nối lại cánh tay bị gãy cho Đoan Mộc Văn thì biết vết thương của ông ấy và Đoan Mộc Văn đều được Dương Bách Xuyên chữa trị.  

Đoan Mộc Hành Thiên hiểu rõ cơ thể của mình nhất, giờ đây ông ấy không chỉ cảm thấy bên trong lẫn bên ngoài không có bất kỳ dấu vết trọng thương gì mà quan trọng hơn là dường như ông ấy đã chạm đến một cánh cửa mơ hồ.  

Điều này khiến cho Đoan Mộc Hành Thiên phấn khích đến mức không thể kìm được bản thân.  

Cánh cửa mơ hồ này là gì, ông ấy hiểu rõ bất cứ ai.  

Đó chính là Long Môn dẫn đến Tiên Thiên, trước đây đã từng nghe lão tổ trong tộc nhắc tới.  

Trước đây Đoan Mộc Hành Thiên chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ có một ngày ông ấy cũng chạm đến ngưỡng cửa Tiên Thiên, thế nhưng bây giờ lại cảm nhận được điều đó một cách rõ ràng.  

Ông tin rằng một thời gian nữa ông sẽ có thể đạt đến trình độ của lão tổ, thành tựu Tiên Thiên, mà tất cả những cái này đều do một tay Dương Bách Xuyên ban tặng.  

Lên google tìm kiếm từ khóa metruyenH0t để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!