MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVô Địch Tiên Nhân - Ngạo Thế Tiên Giới - Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên - Dương Bách XuyênChương 952: Nói trúng phóc!

Vô Địch Tiên Nhân - Ngạo Thế Tiên Giới - Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên - Dương Bách Xuyên

Chương 952: Nói trúng phóc!

654 từ · ~4 phút đọc

 Trong lúc chờ đợi, Dương Bách Xuyên nghĩ xem khắc gì cho đẹp.  

Anh nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ có tượng phật Quan  m hoặc là vòng tay, nhẫn...  

Mấy thứ này đều là kiểu dáng bình thường, không có gì mới mẻ.  

Dương Bách Xuyên đảo mắt, đã nghĩ ra một cách, đó là hỏi sư phụ Vân Thiên Tà.  

Tu Chân Giới mênh mông vô tận, sư phụ hiểu nhiều biết rộng, không biết đồ trang sức ở Tu Chân Giới thế nào, chắc là trên trái đất không có nhỉ?  

"Sư phụ có đó không?" Bây giờ Dương Bách Xuyên rất cẩn thận dè dặt khi tìm sư phụ. Anh biết sư phụ là trạng thái tàn hồn, bất kể sư phụ nói chuyện với anh hay giúp anh giải quyết kẻ địch đều tiêu hao sức mạnh thần hồn.  

Nếu quá nghiêm trọng sẽ rơi vào trạng thái ngủ sâu. Hơn nữa, sư phụ cũng cảnh cáo anh bớt chọc vào kẻ địch mạnh, chăm chỉ tu luyện. Mỗi lần giúp anh sư phụ đều bị thương, tốt nhất là Dương Bách Xuyên đừng làm phiền ông.  

Cho nên Dương Bách Xuyên không đoán được sư phụ có ra hay không.  

Ông lão này rất có cá tính, có ra hay không phải xem tâm trạng.  

Sau khi gọi xong, Dương Bách Xuyên chờ đợi.  

Qua bốn năm giây không thấy động tĩnh gì, Dương Bách Xuyên không cam lòng lại gọi tiếp: "Lão già chết tiệt ra đây cho con hỏi chuyện có được không?"  

Anh gọi sư phụ là lão già, lão già chết tiệt riết thành quen.  

Dương Bách Xuyên cũng biết chiêu này hữu hiệu nhất.  

Quả nhiên giọng nói mất kiên nhẫn của sư phụ Vân Thiên Tà vang lên: "Thằng nhóc thúi lại có chuyện gì thế?"  

"Tự trọng lên sư phụ ơi! Con gọi sư phụ thì người không đáp, gọi lão già chết tiệt thì xuất hiện liền." Dương Bách Xuyên lẩm bẩm trong lòng.  

Lẩm bẩm xong anh lại hỏi: "À ờm, lão già ơi, con muốn hỏi Tu Chân Giới có các loại trang sức không?"  

"Nực cười, sao lại không có? Trái đất của các con chỉ là một tinh cầu, một tiểu thế giới trong Tu Chân Giới bao la mà thôi. Cả Tu Chân Giới có hàng nghìn hàng vạn thế giới lớn nhỏ nhiều không kể xiết, cùng với các nền văn minh vô cùng phồn thịnh, làm gì có chuyện không có đồ trang sức. Thằng nhóc con hỏi chuyện này làm gì?" Vân Thiên Tà nói xong liền hỏi.  

Tất nhiên là Dương Bách Xuyên không dám nói thật, anh sợ mình nói thật thì sư phụ sẽ mắng mình ngu dốt, bèn nói dối: "Con thuận miệng hỏi thôi. Lão già à, người có thể nói cho con biết trang sức ở Tu Chân Giới có kiểu dáng gì, mẫu mã ra sao không? Con muốn biết trang sức ở Tu Chân Giới và trái đất có gì khác nhau."  

"Có phải thằng nhóc con muốn tự tay khắc đồ để dỗ gái không?"  

Nói trúng phóc! Dương Bách Xuyên trả lời theo bản năng: "Sao người biết?" Nói xong anh mới biết mình lỡ lời, vội vàng chữa cháy: "Không phải không phải!"  

Thật bất ngờ, Vân Thiên Tà chẳng những không mắng anh ngu dốt, mà còn nói: "Được rồi, chẳng phải con muốn nghiên cứu điêu khắc sao, đây là chuyện tốt. Thật ra điêu khắc cũng là một kiểu tu hành để mài giũa tâm cảnh nóng nảy, vi sư còn định truyền thụ cho con nữa kìa. Con không nói thì vi sư cũng quên béng luôn.  

Lên google tìm kiếm từ khóa metruyenH0t để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!