Thy Ngọc càng lớn càng xinh đẹp, nhưng không phải kiểu uỷ mọi ngọt ngào,mà chính là loại khi chất bất phàm.
Chỉ mới 10 tuôiir, ánh mắt cô cực khi bức người ngay, ngay cả ông Lê cũng phải nể con gái mình .Cô chăm chỉ học hành, viết chữ cực kì đẹp, tính toán nhạy bén, nhưng khổ nỗi tính tình quá ư lạnh lùng, nếu không muốn nói cục súc, cô kiệm lời, khó tính và quá mức cẩn thận.
Thy Ngọc đối với ông Lê, má cả và má mình là kính trọng hết mực, đối với Quỳnh và Minh Hằng là nể mặt cùng yêu thương.
Nhưng còn với loại người cô không có cảm tình như bà người nhà bà hai thi công không chút kiêng dè, động đến cô một câu cô liền bật lại hai câu. Dù gì cô cũng có cha chống lưng. Sợ gì.
Gia nhân ai nấy sợ cô như quỷ, chỉ cần làm sai, cô út không nương tay mà tự cầm cây đập cho một trận dở sống dở chết.Vì vậy chẳng ai muốn dây dưa với cô, cô nói 1 là 1, 2 là2, cái nào cô sai thì cũng phải nói đúng.
Thy Ngọc sáng hôm nay thức dậy, được gia nhân hầu rửa mặt, rửa tay rửa chân, thay quần áo. Bước ra khỏi phòng đã gặp Quỳnh đang định đi ra cửa. Thy Ngọc gọi
-chị hai.... đi đâu dạ?
-Chị đi thu tiền thuê đất-Quỳnh lại, khoác tay cô.Quỳnh nhìn cô, chỉ mới mười tuổi lại cao gần bằng chị, không khéo vài năm nữa sẽ cao hơn chi cho mà xem.
-Em đi nữa-tay Ngọc nhướn mắt, dù gì ở nhà cũng rất buồn chán, chỉ quanh quẩn trong phòng, rồi ra sau vườn. Chi bằng đi theo Quỳnh học hỏi.
Quỳnh gật đầu, khoác tay cô ra nhà trước, đang đi gặp má cô đang từ bếp ra, chị lên tiếng:
-Má, con đưa Thy Ngọc đi theo nha.
-Ừa, đội nón vô, coi chừng nắng nồi- Bà ba gật đầu, Thy Ngọc từ nhỏ đã quấn chị hai mình, Quỳnh cũng rất thương cô cho nên có chi đi theo thì bà ba cũng an tâm.
Bà cả với bà hai ngồi trên bàn lớn ăn bánh uống nước, bà cả thấy Thy Ngọc liền vui vẻ ngay, chỉ có bà hai vẫn thờ ngồi đó, bà đối với Quỳnh cùng Thy Ngọc chính là chả ưa gì, vì bà biết ông Lê thương Thy Ngọc, bà sợ tài sản này sớm muộn gì cũng rơi hết vào tay cô, thế thì con trai của bà biết tính làm sao? Nhắc tới Trí Tuấn là bực cả mình, suốt ngày không lo làm ăn, chỉ tụ tập bạn bè ăn nhậu, đã vậy còn không mau sinh con, lỡ Minh Hằng sinh trước thì không phải thiệt hơn sao?
-Cha đâu má?- Quỳnh nhìn xung quanh, bình thường giờ này ông Lê hay ngồi đây uống trà hút thuốc lào, nhưng sao nay lại không thấy mặt mũi đâu?
-Cha bây lên tỉnh- Nói rồi bà nhìn sang Thy Ngọc đang níu tay Quỳnh- Trời ơi, nắng nôi mà đem con nhỏ theo làm gì không biết? Lại má cả hôn cái coi
Thy Ngọc Mím môi, sà vào lòng má cả, từ khi cô còn nhỏ là bà đã yêu thương con như con gái ruột, mấy lần cô bệnh bà cũng không ngại ngày đêm chăm sóc, kêu thầy thuốc có tiếng đến xem bệnh cho cô. Từ sở thích ăn uống tới đồ mặc, bà đều nắm rõ.
Bà hôn cái chốc vào gò má phúng phính của cô rồi lên tiếng kêu:
-Thằng Tí, Tèo, đi theo cô hậu với cô út, đem cây dù theo.
Hai thằng từ trong chạy ra líu ríu đứng sau lưng chờ lệnh.
Mợ ba từ trong đi ra, nhìn thấy Thy Ngọc đội nón rộng vành, liền ngồi xuống bàn hỏi:
-Đi đâu vậy cô út?
-Tôi theo chị hai thu tiền đất- Cô chỉ nói một câu, thái độ không mấy thiện chí lắm.
-Trời ơi mới bây lớn mà đã tính chuyện làm ăn rồi, cô út cũng giỏi thiệt, hay có nguoiiwf sợ mất phần gia tài? - Mợ ba nói xong đưa mắt nhìn sang má cô đang từ bếp đi lên.
Thy Ngọc biết mợ ba đang nói má cô, cô đang định lên tiếng thì đã nghe tiếng Quỳnh trả lời:
-Mợ ba, mợ coi lại lời ăn tiếng nói đi, đừng có đem bụng ta suy bụng người.Hễ mợ tham thì mợ nghĩ ai cũng tham giống mình à?
-Cô hai quá lời rồi-Mợ ba chán ghét nói.
-Con bé nó còn nhỏ đã biết theo tôi đi thu tiền, còn có nhiều đứa sáo mọc râu rồi mà không bằng một đứa con nít-Quỳnh nói xong chỉnh lại nón cho Thy Ngọc.
-Cô......
-Thy Ngọc chào mấy má đi- chi vỗ vai em gái mình.
Thy Ngọc lễ phép gật đầu- chào má cả, má hai, má, con đi.
Thấy hai người họ định đi, mợ ba hắng giọng- Cô út chưa chào mợ ba nha.
Thy Ngọc quay người lại, khinh khỉnh nhìn cô ta, sau đó Phùng ra mấy cữ.
-Mợ không xứng.
Mợ ba tức đến nổi đầu cũng muốn bốc khói.
Bà hai thấy con dâu bị Thy Ngọc làm bẻ mặt, liền lên tiếng:
-Em ba nên coi lại cách dạy dỗ con gái mình đi, coi nó noi chuyện với chị dâu nó kia.
-Thy Ngọc toàn do ông dạy đó chớ, chị có thể nói lại với ông-Má cô cũng không vừa, nói một câu sau đó cũng đi ra sau nhà.
Bà cả bụm miệng cười, tay cầm chuỗi hạt, lẩm bẩm-Nam mô a di đà phật, quê......
Thu tiền đất từ đầu làng trên xuống khi tới nhà họ Nguyễn cũng gần xế chiều, Quỳnh đột nhiên nhớ lại chuyện hồi thôi nôi của Thy Ngọc, chị bật cười.Không biết đứa em này thừa hưởng cái gen mê gái của ai mà mới hai tuổi đã bóc trúng con nhà người ta?
Nhớ lại hôm đó sau khi " Bóc trúng" Tóc Tiên, cho dù ai có nói gì Thy Ngọc cũng không thèm bóc thêm món đồ nào, cho dù để cái mâm ngay mặt cô cũng không thèm, chỉ phì phèo nước bọt rồi lăn ra ngủ.Làm ai nấy ngơ ngác không biết tương lai cô ra sao?
-Cô hai, cô út mới qua-Hai phương và vợ thấy Quỳnh liền cung kính, lau giường cho sạch.
-Đừng khách sáo - Quỳnh áy náy, chị tuy là Xuân thân cao quý nhưng chưa kinh miệt người nông dân, họ quanh năm bán mặt cho đất, bán lưng cho trời mới có cái ăn cái mặc, chị chưa từng hạch sách hay làm khó họ điều gì.
Nhưng họ nhìn thấy ai của Lê gia cũng đều sợ sệt, làm chi khó xử vô cùng.
-Cô hai xơi nước-Vợ hai phương dưới bếp đem ra bình trà nóng hổi, nghiêm trang rót ra li cho Quỳnh.
Thy Ngọc ngồi bên cạnh, đung đưa hai chân, tự chơi mình ên.
Tóc Tiên từ sau bếp, tay xách con diều ra nhà trên, khuôn mặt hí hửng, nhưng khi thấy Quỳnh và Thy Ngọc liền cúi đầu sợ sệt:
-Chào cô hai, cô út.
-Tóc Tiên càng lớn càng xinh đẹp, hình như hơn Thy Ngọc ba tuổi nhỉ? chị nhớ mãi cô bé này, hồi thôi nôi bị Thy Ngọc ôm lấy . Chị ngó ngàng, năm nay chỉ mới 13 tuổi mà đã xinh đẹp thấy rõ.
-Cha, má con đi thả diều- Tóc Tiên gật đầu lần nữa rồi hướng cha má mình xin xỏ.
-Ừa đi đi-Hai phương xua con gái đi chơi.
-Tôi cũng muốn đi-thy Ngọc trèo xuống giường chớp chớp mắt nhìn Tóc Tiên.
Tóc Tiên dịu dàng mỉm cười.
Thy Ngọc sắp đứng không vững, vội đánh mắt sang hướng khác.
Quỳnh gật đầu, nhìn qua thằng hầu:
-Tèo, đi theo cô út.
Thằn Tèo lót tót chạy theo, cầm con diều dùm Tóc Tiên, tay cầm dù che cho hai cô bé.
Thy Ngọc đi theo Tóc Tiên, lẳng lặng không nói một lời, mãi đến khi tới chỗ cách đồng rộng lớn, cô mới ngước lên hỏi:
-Chị tên Tóc Tiên hả?
-Dạ- Tóc Tiên gật đầu, cha má nói người nhà họ Lê không dễ đụng tới, họ cho mình thuê đất, xem như đã nắm giữ mạng sống của mình, cho nên đối với người nhà họ Lê phải hết sức nể trọng.
-Cái này chơi làm sao?- Thy Ngọc giơ giơ con diều cũ kĩ có phần rách nát ra nhìn, cái này thì có gì vui chứ?
Tóc Tiên xả dây ra, đưa cho Thy Ngọc hướng dẫn:
-Cô út cầm cái này, chạy đi cô út, chạy nhanh nữa.
Thy Ngọc gật đầu, chạy thục mạng, con diều theo hướng gió vụt lên, làm cho cô vui vẻ cười khanh khách:
-Ê bay rồi nè. Há há.....
-Cô út đưa đây cho con-Tóc Tiên tới cầm lấy buộc vào gốc cây cho cô đỡ mỏi tay.
Hai người ngồi dưới gốc cây ngắm con diều, mặt trời dịu dàng chuyển sang màu vàng cam, dần đi xuống, không khí vô cùng yên bình.
-Chị không có bạn hả?- Thy Ngọc hỏi khi thấy lũ trẻ chơi ở cánh đồng bên kia, nhưng Tóc Tiên lại chơi cánh đồng bên này.
-Dạ hông, bọn chúng toàn con nhà giàu, tụi nó không thích chơi với con-Nàng cười, Thy Ngọc là con nhà giàu đầu tiên chơi với nàng, còn lũ kia cứ xúm lại bắt nạt nàng, nói nàng là đồ nghèo khổ, cơm không có ăn, cha mẹ ăn mặc rách rưới.Tóc Tiên buồn, nhưng chưa từng trách cha mẹ, nàng thấy thương cha mẹ mình hơn.
-Tóc Tiên ,sau này chúng ta là bạn, tôi sẽ thường qua chơi với chị, chịu hông?- Thy Ngọc nghiêm túc nói, trước giờ cô cũng không có bạn, nhà chỉ toàn là gia nhân, mấy đứa con của quan lớn thì hách dịch vô cùng, cô chả thèm kết bạn với chúng.
-Nhưng ông cả biết sẽ mắng cho xem-Tóc Tiên khúm núm, làm sao dám mơ có thể cùng kết bạn với cô út nhà họ Lê?
-Hông có, cha tôi cưng tôi lắm.Ngày mai tôi sẽ nói cha mua con diều lớn hơn, chúng ta cùng chơi
-Thy Ngọc khẳng định chắc nịch, trừ lần thôi nôi, đây có thể nói lần đầu tiên cô gặp nàng, nhưng cô cảm giác nàng rất dễ thương, có thể cùng nhau làm bạn được.
-Dạ- Tóc Tiên vâng lời gật đầu.
Thằng Tèo nhún vai, cô út học ai cái nết cua gái mau vậy? Chắc từ cô hai rồi, hồi xưa cô hai xua mợ hai ba ngày, mợ hai liền đổ.Đúng là chị nào em nấy.
Thằng Tí từ đâu chạy tới réo:
-Cô út, về thôi, cô hai đang đợi ở đầu làng.
-Về- Thy Ngọc thu con diều lại, đưa con diều cho nàng rồi đứng dậy.
Thy Ngọc đi trước, Tóc Tiên đi sau, Thằng Tí, Thằng Tèo đi cuối cùng.
Thằng Tí nghịch ngợm, muốn chọc ghẹo Tóc Tiên, liền giật con diều trên tay nàng rồi giơ lên cao, làm Tóc Tiên la oai oái:
-Aaa con diều của em.
Tí vẫn giỡn nhây, đem con diều ra hướng con sông, Tóc Tiên chạy theo giật lại, không may trượt chân ngã xuống, cả người đều ước mèm, la lớn, giãy giụa kịch liệt.
Thy Ngọc quay lại, thấy nàng đang giãy giàu liền nhìn thằng Tí, đôi mắt quét qua người nó:
-Nhìn cái gì, cứu.
Thằng Tí giật mình nhảy xuống, đem Tóc Tiên lên.
Cả người nàng run rẩy, khóc đến mắt đỏ hoe, ho khan cả cổ.
Thy Ngọc đem nàng đặt ngồi dựa vào gốc cây. Cô hậm hực nhìn thằng Tí rồi vuốt vuốt gò má nàng:
-Có sao không?
-Huhu ướt đồ, cha sẽ đánh.Huhu-Tóc Tiên bụm mặt khóc lớn lên, uất ức vô cùng.
Thy NGọc nghiến răng, xắn tay áo lên, xắn luôn ống quần, mặt đen như đít nồi nhìn thằng Tí:
-Mày tới công chiến đời tao rồi con.
-Cô út, tha cho con, con chỉ giỡn-Thằng Tí quỳ rạp dưới đất lạy lục, nó cũng chỉ nghịch dại, ai ngờ Tóc Tiên lại té xuống sông chứ.
-Ra sát bờ sông đứng-Cô chỉ tay mặt đằng đằng sát khí.
-Cô út...- nó ẩn nhẫn ra bờ sông đứng, nước mắt rơi xuống, tay chắp lại van xin.
-Nhanh.Quay đít lại đây-Cô cuộn tay lại.Nó vừa quay mông lại, cô không chần chừ mà đạp một cái thật mạnh, giống như dồn hết công lực vào cái đạp này.
Thằng Tí rơi xuống sông, uống mấy ngụm nước, ho khan đỏ cả mặt.
-Trèo lên cho tao-Cô xoa mũi, mặt cáu kỉnh ra lệnh.
Thằng Tí mếu máo trèo lên, lạy lục.Nhưng Thy Ngọc không chút lưu tình, nhìn thằng Tèo nhướn mắt:
-Tèo, đạp nó, đạp tới trời tối mới ngưng.
-Cô út, tha cho con.
Thy Ngọc không thèm quan tâm, đi tới chỗ Tóc Tiên ngồi, tiếp tục dỗ dành.
-Mày tha lỗi cho tao nghe Tí, tao chair vì miếng cơm manh áo.
Nói xong thằng Tèo sút một phát.
"Tủm"-Tí lại rơi xuống lạnh cóng.
-Cô út, ặc... khụ khụ...
Chỉ còn tiếng thằng Tí la ó và tiếng nó quẫy trong nước.
Thy Ngọc mặc kệ, ngồi bên cạnh Tóc Tiên, cô nhăn nhó:
-Đừng có khóc...
Nói rồi nắm lấy tay Tóc Tiên đi về nhà.
Gặp má Tóc Tiên, cô mím môi, vội giải thích:
-Dì, là do thằng người làm của tôi vô ý làm Tóc Tiên ướt, dì đừng trách Tóc Tiên.
Má nàng làm sao dám trái ý, chỉ có thể kéo con gái mình ra sau lưng rồi gật đầu đáp ứng:
-Dạ, cô út về đi kẻo muộn.
Thy Ngọc quay trở về nhà, tắm rửa rồi ăn cơm cùng mọi người.Một bàn lớn không thiếu một ai.Thy Ngọc đang ăn ngó lên cha mình:
-Cha, con có thể kết bạn với Tóc Tiên được không?
-Tóc Tiên nào-ông ngợ ngợ, trước giờ con gái ông toàn ở nhà, hôm nay lại đòi kết bạn, thật lạ. Mấy công tử tiểu thư của quan lớn mấy lần đến chơi cũng không thấy Thy Ngọc có hứng thú, nên ông nghĩ con gái mình có lẽ không thích ồn ào, thích chơi một mình hơn.
Quỳnh nghe vậy liền lên tiếng trả lời-Là con gái của họ Nguyễn, nhà hai phương.
-À, là con bé hồi thôi nôi bị Thy Ngọc ôm đó hả?- ông cười nghiên ngả, nhớ lại hôm ấy, mới đó mà đã tám năm, Thy Ngọc của ông đã lớn như vậy rồi.
Mợ ba thở dài, khinh miệt nói:
-Tự nhiên chơi với con nhà nghèo,Bần hèn...
-Tôi không nói chuyện với mợ-tay Ngọc nhíu mày tỏ ý không vui, ngước nhìn cha mình mách
-Cậu ba, cậu coi cô út- mợ ba mách chồng, mong anh sẽ không làm cô ta mất mặt.
Ai ngờ cậu ba chỉ lạnh nhát nói-Ăn cơm đi-Anh ta biết bản thân vô dụng, làm gì có tiếng nói trong gia đình,Thy Ngọc là con vàng con bạc, đương nhiên được ông Lê cưng, anh dám đụng tới cô sao?
Ông Lê xoa đầu con gái cưng chiều:
-Được, đi đâu thì dẫn thằng Tí với thằng Tèo theo.Ủa mà nhắc mới để ý tụi nó đâu?
Mới noi xong, hai thằng ben ngoài chạy vào.Thằng tí cả người ướt sũng, kho khan, tay chân trắng bệt, giọng nói cũng khàn đặc, thiếu điều sắp xỉu tới nơi:
-ác xì... con chào ông cả, bà cả, bà hai, bà ba, cô hai, mợ hai, cậu ba, mợ ba, cô út....
-Bị cái gì?-Nhìn hai đứa, một khô ráo, một ướt như chuột lột, ông nhăn mặt hỏi.
-Ách xì....-Thằng Tí đưa mắt nhìn Thy Ngọc, nó muống khóc.
-Cho may chết mẹ mày luôn
Thy Ngọc liếc mắt nói một câu rồi tiếp tục ăn, ai mượn mày chọc tới bạn của tao?