Căn nhà mới của nhà họ Thẩm đã bắt đầu lợp mái, gạch đỏ tươi roi rói nổi bật giữa màu xanh mướt của cánh đồng. Sự giàu có của Thẩm Trình không còn là bí mật, và tiếng đồn "Khương Ninh gả vào hũ mật" cuối cùng cũng bay đến tai gia đình họ Khương ở thành phố.
Sáng hôm đó, Khương Ninh đang ngồi trong sân, chậm rãi bóc một quả cam sành mà Thẩm Trình mua từ miền Nam về. Bỗng nhiên, ngoài cổng vang lên tiếng ồn ào. Một người đàn ông trung niên mặc áo sơ mi cũ kỹ và một người phụ nữ với vẻ mặt chua ngoa, theo sau là một gã thanh niên trông có vẻ lêu lổng, hùng hổ bước vào.
Khương Ninh nheo mắt. Trong ký ức của nguyên chủ, đây chính là cha, mẹ kế và đứa em trai cùng cha khác mẹ của cô. Chính họ là những người đã ép cô phải lấy Thẩm Trình để đổi lấy tiền sính lễ và một suất việc làm cho cậu con trai quý tử.
Mẹ kế của Khương Ninh – bà Lưu – vừa vào sân đã đảo mắt nhìn một vòng quanh căn nhà đang xây, miệng không ngừng chép chép: — "Chao ôi, Ninh Ninh à! Con gả đi rồi là quên luôn cả cha mẹ già ở thành phố sao? Nhà to thế này, giàu thế này mà một lá thư cũng không gửi về."
Cha Khương – ông Khương – hắng giọng, cố tỏ vẻ uy nghiêm: — "Ninh Ninh, cha nghe nói chồng con làm ăn lớn lắm. Em trai con ở thành phố vừa mất việc, con xem bảo chồng sắp xếp cho nó một vị trí trong đội xe, lương lậu khá khẩm một chút."
Khương Ninh vẫn ngồi yên trên ghế mây, tay vẫn thong thả bóc cam. Cô nhìn họ bằng ánh mắt lạnh lùng, không chút cảm xúc: — "Việc của đội xe là anh Trình quyết định, tôi không can thiệp. Hơn nữa, lúc gả tôi đi, chẳng phải các người nói là cắt đứt quan hệ, xem như bán đứt tôi rồi sao?"
Bà Lưu ngay lập tức lu loa lên: — "Con bé này nói gì thế? Cha mẹ nào mà bỏ con. Chúng ta lặn lội đường xa đến đây, con không mời được chén nước mà còn nói lời cay đắng thế à?"
Tiếng ồn ào làm bà Thẩm từ trong nhà chạy ra. Bà nhìn thấy cảnh này thì cũng đoán được phần nào. Tuy nhiên, bà chưa kịp lên tiếng thì Thẩm Trình đã từ công trường xây dựng trở về. Anh vẫn mặc bộ đồ lao động, nhưng khí chất đầy áp lực khiến nhà họ Khương rùng mình.
— "Có chuyện gì thế?" – Thẩm Trình bước đến bên cạnh Khương Ninh, tự nhiên cầm lấy quả cam cô đang bóc dở để bóc tiếp cho cô.
Ông Khương thấy Thẩm Trình thì hơi sững người vì vết sẹo trên mặt anh, nhưng lòng tham vẫn lớn hơn nỗi sợ: — "Cậu là Trình tử đúng không? Tôi là cha của Ninh Ninh đây. Chúng tôi đến xem con gái, sẵn tiện muốn bàn với cậu việc cho thằng Bảo vào đội xe của cậu làm quản lý."
Thẩm Trình nhếch môi, nụ cười không chạm đến đáy mắt: — "Quản lý? Đội xe của tôi không cần người không biết làm gì. Nếu muốn làm phu khuân vác, tôi có thể cân nhắc."
Gã em trai Khương Bảo ngay lập tức nhảy dựng lên: — "Anh nói gì? Tôi mà phải làm phu khuân vác à? Chị tôi gả cho anh, anh phải có trách nhiệm với cả nhà tôi chứ!"
Khương Ninh bấy giờ mới đứng dậy, cô tựa vào vai Thẩm Trình, giọng nói nhẹ tênh nhưng đanh thép: — "Tiền sính lễ ngày đó anh Trình đưa đã đủ để các người mua được một căn nhà nhỏ ở phố rồi. Từ nay về sau, nhà này không hoan nghênh các người. Mời về cho."
Bà Lưu thấy không được việc, định lao vào cào cấu Khương Ninh thì Thẩm Trình đã chặn lại. Ánh mắt anh lạnh như băng, giọng nói trầm thấp đầy đe dọa: — "Ai dám động vào vợ tôi, tôi không chắc mình sẽ làm gì đâu. Mau biến khỏi đây trước khi tôi mất kiên nhẫn."
Thấy dáng vẻ hung dữ của "ông trùm", nhà họ Khương sợ hãi rút lui, nhưng ánh mắt của bà Lưu vẫn đầy vẻ hậm hực. Khương Ninh biết, loại người này sẽ không dễ dàng bỏ qua như vậy.