Mùa đông năm đó, căn nhà mới của vợ chồng Thẩm Trình chính thức hoàn thành. Đó là một căn biệt thự vườn theo phong cách hiện đại pha chút cổ điển, có tường gạch bao quanh vững chãi. Điểm đặc biệt nhất chính là bên trong nhà được trang bị hệ thống sưởi sàn và một bồn tắm lớn bằng sứ trắng mà Thẩm Trình đã phải lặn lội vận chuyển từ thành phố lớn về.
Ngày tân gia, cả thôn Đại Thạch kéo đến chúc mừng. Ai nấy đều trầm trồ trước sự khang trang và sạch sẽ của căn nhà. Khương Ninh lúc này bụng đã lùm lùm, cô mặc một chiếc áo len rộng màu kem, trông dịu dàng và phúc hậu vô cùng.
Bà Thẩm được ở một gian phòng rộng rãi, có cửa sổ nhìn ra vườn hoa. Bà xúc động nắm tay Khương Ninh: — "Ninh Ninh, mẹ chưa bao giờ nghĩ cả đời mình lại được ở trong căn nhà đẹp thế này. Tất cả là nhờ có con."
Khương Ninh mỉm cười: — "Mẹ nói gì thế, là anh Trình vất vả làm lụng mà."
Buổi tối, sau khi tiệc tan, chỉ còn lại hai vợ chồng trong căn phòng ngủ rộng lớn. Thẩm Trình bế Khương Ninh đặt ngồi lên chiếc giường đệm lò xo êm ái – thứ xa xỉ nhất mà anh có thể tìm được.
Anh ngồi quỳ dưới chân cô, nhẹ nhàng tháo đôi tất len cho cô rồi bắt đầu xoa bóp đôi bàn chân hơi sưng vì mang thai. — "Thích không?" – Anh hỏi, giọng trầm ấm. — "Rất thích." – Khương Ninh thỏa mãn thở dài – "Anh Trình, cảm ơn anh đã cho em một mái nhà thực sự."
Thẩm Trình ngước nhìn cô, vết sẹo trên mặt anh dưới ánh đèn ngủ màu vàng nhạt trông không hề đáng sợ, mà lại đầy vẻ phong trần, nam tính. Anh áp mặt vào lòng bàn tay cô: — "Chỉ cần em thấy hạnh phúc, anh làm gì cũng xứng đáng. Anh hứa, sau khi con chào đời, anh sẽ thuê thêm người giúp việc, em sẽ không phải đụng tay vào bất cứ việc gì cả."
Khương Ninh trêu chọc: — "Thế em thành con lợn lười thật sự thì sao?" — "Thì anh nuôi lợn lười cả đời." – Thẩm Trình cười, nụ cười hiếm hoi tỏa sáng cả khuôn mặt.
Đêm đó, tuyết ngoài trời bắt đầu rơi, phủ trắng những mái nhà ở thôn Đại Thạch. Nhưng bên trong căn nhà mới, không gian ấm sực mùi tinh dầu và hơi ấm từ lò sưởi. Khương Ninh ngủ rất ngon, trong giấc mơ cô thấy mình đang cùng một đứa trẻ kháu khỉnh chạy nhảy trên thảm cỏ xanh mướt, phía sau là người đàn ông vững chãi luôn sẵn sàng dang tay đón cô vào lòng.
Cuộc sống cá mặn của cô ở thập niên 80, cuối cùng cũng đã đơm hoa kết trái một cách ngọt ngào nhất. Tuy nhiên, sự phát triển quá nhanh của đội xe Thẩm Trình cũng bắt đầu lọt vào tầm ngắm của những thế lực lớn hơn ở tỉnh, báo hiệu những thử thách mới sắp tới.