MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Nhỏ Cuối Cùng Em Đã Lớn - Hứa Minh TâmChương 1030

Vợ Nhỏ Cuối Cùng Em Đã Lớn - Hứa Minh Tâm

Chương 1030

415 từ · ~3 phút đọc

Chương 1030

Có lẽ thời gian sẽ rất dài nhưng cô tin chắc rằng đến một ngày nào đó mình sẽ làm được thôi! “Bạch Thư Hân, em thích kiểu đàn ông thế nào? Tôi có thể giúp em tìm thử xem.”

“Kiểu đàn ông tôi thích ư?”

Bạch Thư Hân nghe thế thì lại bắt đầu vắt óc suy nghĩ: “Chắc là vừa thông minh vừa mạnh mẽ, không thể thua kém tôi được nên ít nhất phải hơn được tôi, có thể đứng trước mặt bảo vệ cho tôi. Sẽ tốt với tôi, đó là những điều cơ bản nhất, còn phải yêu tôi nữa.”

“Đừng nghiêm túc chẳng có gì thú vị, cũng đừng lên lớp dạy dỗ tôi mọi lúc mọi nơi, tôi thích người đó có thể lãng mạn hơn một chút, có thể hiểu được những suy nghĩ trong lòng tôi.”

“Nói chung sơ sơ là… Như thế.”

Ôn Ngụy Phong nghe thể lập tức trở nên im lặng.

Bản thân anh ta không được tính là thông minh mà cũng chẳng mạnh mẽ, còn yếu hơn cả Thư Hân, gặp chuyện không may thì dù có chắn trước mặt cũng không thể bảo vệ được ai.

Anh ta lại là người nghiêm túc không thú vị, chỉ biết nấu cơm quét dọn nhà cửa, dạy đời thì cũng không đến nỗi nhưng anh ta chẳng biết gì về lãng mạn, lại càng không hiểu được suy nghĩ trong lòng Bạch Thư Hân.

Thế là anh ta… Đã hoàn toàn thất bại rồi đấy ư?

Quả nhiên anh ta không nên có những suy nghĩ vượt quá giới hạn của mình, đáp án đó đã nằm sẵn trong dự đoán rồi cơ mà. “Yêu cầu của tôi có cao không?”

Thấy Ôn Ngụy Doanh không nói lời nào, cô ấy lại kiềm lòng không đặng hỏi. “Không… Không cao…”

Anh ta không dám nhìn thẳng vào mắt Bạch Thư Hân mà chỉ làm bộ như đang nghiêm túc xem đường, sự thật là ánh mắt cứ liếc sang cô ấy mãi.

Thật ra… Anh ta biết rõ bản thân mình không xứng với người con gái ấy nhưng tại sao trong lòng vẫn cảm thấy cực kì khó chịu thế này?

Rốt cuộc anh ta vẫn còn ảo tưởng về điều gì, hi vọng xa vời thêm gì nữa?

Anh ta cũng không biết.

Bạch Thư Hân nghe vậy thì gật đầu, tựa vào tọa ỷ thượng nhìn bên ngoài cực nhanh cảnh sắc. Cô ấy không nhịn được cong môi lên cười tự giễu.