MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Nhỏ Cuối Cùng Em Đã Lớn - Hứa Minh TâmChương 1050

Vợ Nhỏ Cuối Cùng Em Đã Lớn - Hứa Minh Tâm

Chương 1050

435 từ · ~3 phút đọc

Chương 1050

Cô chợt sững người và lập tức nhận ra điều gì đó, nhanh chóng chạy ra ngoài, còn chưa kịp mang dép vào.

Vừa ra đến cửa cô đã đụng phải Cổ

Thành Châu. “Vội vã như vậy, em đang định đi đâu mà vội vội vàng vàng thế?”

“Diễn đi rồi ư?”

“Ừm, đã đi rồi. Tại sao em không chịu mang dép vào, ngoan ngoãn quay về đi, nếu không anh sẽ đánh mông em đấy.”

Anh nói với giọng ra lệnh, sau đó bế cô từ dưới đất lên, ôm trở về phòng ngủ của mình.

Cô thấy anh cởi quần áo thì khẽ nhíu mày: “Anh… Anh không cần đến chi nhánh hả?”

“Anh đã không được ngủ ngon giấc ba ngày nay rồi, em chỉ biết là Diên của em đi rồi mà không biết là trong mắt anh toàn tơ máu ư? Trong mắt em… Anh là kẻ không hề quan trọng gì và còn thua cả bạn em hả?”

Anh đi tới, giơ tay nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé của Hứa Minh Tâm và đặt lên lồng ngực mình.

Lớp áo sơ mi mỏng, tay cô có thể cảm nhận được tiếng tim đập thật mạnh cứ vang vọng vào tai.

Ngón tay cô khẽ run nhè nhẹ rồi lại không rút ra.

Đôi môi nóng bỏng của anh nhanh chóng ép tới, đòi hỏi và chiếm giữ, cuốn lấy những phần ngon ngọt.

Anh như người khát khô trên sa mạc lâu năm, cần tìm một nguồn nước cứu mạng gấp thật gấp, khi tìm được rồi thì không muốn buông ra nữa.

Cô không thể thở nổi, bị anh đặt trên tấm đệm mềm mại.

Nụ hôn đó kéo dài lâu thật lâu, cuối cùng khi anh thở hổn hển buông ra và ôm chặt cô vòng lòng, dùng thật nhiều sức như thể đang muốn ép cô nhập vào người mình: “Để anh ôm em một lúc đã, rõ ràng em đang ở ngay trước mắt anh, gần trong gang tấc nhưng với anh mà nói thì sống một ngày chẳng khác gì sống một năm. Không ngờ anh lại phải cố kìm nén cơn ghen của mình với một cô gái, anh nghĩ anh hết thuốc chữa mất rồi. Hứa Minh Tâm, rốt cuộc em đã bỏ bùa mê thuốc lú gì cho anh thế? Khiến kiếp này anh không thể rời khỏi em được, đúng là chết mất thôi ấy.

Giọng anh trầm thấp khàn khàn như thể cả đời này không còn đường nào để xoay sở được nữa.

Cô nghe thế bèn cười cười, kiềm lòng không đặng ngẩng đầu hôn lên cổ anh.