MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Nhỏ Cuối Cùng Em Đã Lớn - Hứa Minh TâmChương 1088

Vợ Nhỏ Cuối Cùng Em Đã Lớn - Hứa Minh Tâm

Chương 1088

439 từ · ~3 phút đọc

Chương 1088

“ Ừ, hôm nay em làm gì?”

“Không làm gì cả? Em chỉ ở nhà, em cũng đầu biết chạy đi đâu. Buổi tối… Trở về ăn cơm không?”

“Chưa chắc, phải xem tình hình đã.”

“Ừm, ừm, em biết rồi, vậy anh làm việc đi, em không quấy rầy nữa.”

Cô Minh Tâm gắng hết sức khiến cho giọng mình trở nên nhẹ nhàng một chút, không muốn để cho anh cảm nhận được mình đang đau khổ.

Quả nhiên là quên mất rồi.

Còn nói cái gì mà nhớ, căn bản là gạt người, anh là tên lường gạt, anh chỉ biết gạt người.

Chỉ biết công việc, anh dứt khoát cưới công việc làm vợ luôn đi…

Nhưng nếu như anh cưới Lucia, có phải cũng không cần làm việc khổ cực như vậy không nhỉ, dẫu sao gia tộc De Kettering khổng lồ như vậy, người ta ai cũng đều phải kiêng kỵ ba phần.

Haizzz, nói cho cùng là mình quá vô dụng.

Mắt cô nhòe đi, bữa ăn sáng phong phú đầy bàn, nhưng cô không đói bụng.

Ngay lúc Ngôn Hải gọi điện thoại hỏi cô hôm nay có tính toán gì không, khi nào đi ăn cơm, Hứa Minh Tâm đã không thể chờ đợi nữa. ” Chờ một lúc… Em đi qua đó ngay.” Cô suy nghĩ mình hôm nay cũng không có sắp xếp đặc biệt gì, dứt khoát đáp ứng. “Được, vậy để anh qua đó đón em.”

“Ừ, anh tới đi.” Cô gật đầu một cái, sau đó uể oải cúp điện thoại. Sinh nhật vẫn phải đón, dù sao cũng có người nhớ đến.

Cô không biết, mình chân trước mới vừa cùng Ngôn Hải rời đi, Khương Tuấn liền vội vã lái xe tới.

Anh về nhà, không thấy bóng dáng Hứa Minh Tâm, không khỏi lòng như lửa đốt. “Cô Minh Tâm đâu?”

“Cô Minh Tâm qua nhà họ Ngôn ăn cơm, cả ngày hôm nay cũng ở bên đó, chưa nói lúc nào thì trở về.”

“Cái gì?” Sắc mặt Khương Tuấn trở nên nghiêm nghị, vội vàng gọi điện thoại cho

Hứa Minh Tâm, nhưng lại không có ai nghe.

Mà Hứa Minh Tâm rất nhanh đã đến nhà họ Ngôn, điện thoại di động đặt ở trong xách tay, vẫn luôn để chế độ im lặng, căn bản không chú ý tới.

Dọc theo đường đi, Ngôn Hải kể chuyện hồi mình du học ở London, hai người trò chuyện thật vui, cô hoàn toàn không nghe thấy tiếng điện thoại di động.

Cô cũng không dám nhìn đến, sợ nhìn càng nhiều lại không nhận được điện thoại của người đang mong đợi, mình sẽ thất vọng khổ sở.