MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Nhỏ Cuối Cùng Em Đã Lớn - Hứa Minh TâmChương 1096

Vợ Nhỏ Cuối Cùng Em Đã Lớn - Hứa Minh Tâm

Chương 1096

508 từ · ~3 phút đọc

Chương 1096

Cô nổi nóng, không biết nên nói cái gì để phản bác.

Làm sao anh có thể coi trọng cô như vậy, rõ ràng ở cô không tìm được ưu điểm gì vượt trội cả.

Bọn họ đi lên phía trên, đá rất lớn, vừa vặn che đỡ hai người.

Nhưng mà cô chú ý tới, Cố Gia Huy rõ ràng nhích ra một chút xíu, để cho cô hoàn toàn không chịu mưa gió quất tới, còn nửa người mình cũng ở bên ngoài. Hốc mắt cô ướt át, chóp mũi chua xót.

Cô muốn kéo anh trở về, nhưng lại bị anh khóa thật chặt bên hông. “Đừng nhúc nhích, thân thể anh rắn chắc hơn em, em không bệnh là được, cơn mưa này chưa ngót ngay được đầu.”

“Cơ thể anh làm bằng sắt sao?” Cô không vui nói. ” Ừ, em nói phải thì phải.”

“Anh… anh đừng chọc em tức chết chứ!”

“Trở về cứ từ từ phạt anh cũng được, còn bây giờ ngoan ngoãn nằm yên trong lòng anh, nghe lời anh.”

Anh mang giọng ra lệnh, cô lập tức trở nên hiểu chuyện hơn rất nhiều.

Trên người anh có một loại uy nghiêm khó mà kháng cự, cô bĩu môi, biết mình không đánh lại, không nói lại, chỉ có thể cam chịu số phận.

Cô tựa vào trong ngực Cố Gia Huy, người hơi run rẩy, dẫu sao quần áo đều đã ướt đẫm, mặc áo mưa cũng không khá hơn bao nhiêu.

Cố Gia Huy đau lòng cô không hết, nhưng cũng không có quần áo sạch sẽ cho cô thay, chỉ có thể ôm chặt lấy cô. “Có phải rất lạnh không?” Anh đau lòng nói. Cô cười một tiếng, lắc đầu. “Không lạnh, có anh ôm một chút cũng không lạnh. Đây là sinh nhật khó quên nhất của em, em có người nhà, em có người yêu, cảm giác này thật tốt. Lần sau… em sẽ không chọn động Nhân Duyên này nữa, đau có ngờ nó lại nguy hiểm như vậy, lần trước thật đúng là may mắn, hy vọng lần này cũng có thể may mån.”

“Cố Gia Huy, sau này mỗi năm anh hãy cùng em đón sinh nhật có được hay không, để thấy em đuổi kịp theo anh, em lớn thêm một tuổi, anh bớt đi một tuổi, sớm muộn em cũng sẽ đuổi kịp anh, anh đi chậm một chút đợi em nhé. Em sẽ không tham lam nữa, em không cần sinh nhật khó quên gì đó, em chỉ cần anh. Sớm biết như thế này thì hai đứa mình ở nhà nấu một bữa cơm đoàn viên, đi ra ngoài chơi một chút là được rồi.”

“Quả nhiên, đàn bà không thể quá tham lam, có lẽ thượng để không vừa mắt, cho nên mới nhắc nhở như em vậy.”

Cô nói rất nhiều lời, Cố Gia Huy sờ đầu cô một cái, hơi sốt rồi. Cô quấn cánh tay anh, ôm vào trong lòng: “Anh đừng lộn xộn, ôm em là được, em muốn anh ôm em.”