MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Nhỏ Cuối Cùng Em Đã Lớn - Hứa Minh TâmChương 1106

Vợ Nhỏ Cuối Cùng Em Đã Lớn - Hứa Minh Tâm

Chương 1106

487 từ · ~3 phút đọc

Chương 1106

Cô muốn bảo vệ anh và cô không thích người khác chỉ trỏ nói xấu anh, cô giống như một con gà mái che chở cho một chú gà con. Cô không muốn gây rắc rối cho anh ấy, cô sợ anh ấy sẽ không thể bảo vệ được bản thân.

Cô cố gắng hết sức để bảo vệ anh, mong rằng anh sẽ có được hơi ấm.

Sau đó cô biết được sự thật rằng anh ấy thực sự rất đẹp trai và rất quyến rũ.

Cô cảm thấy hoảng loạn và hụt hẫng, cô không xứng với người tốt như vậy, cô tự phủ nhận mình và rơi vào vòng xoáy nghi ngờ.

Bên tại cô cũng có không ít tiếng phản đối vang lên, cô không xứng với Cố Gia Huy, hiện tại cũng không xứng nhưng cô lại cảm thấy mục tiêu đã tiến gần hơn nhiều, sớm muộn gì cô cũng có thể sánh vai cùng anh.

Cô không biết Cố Gia Huy đã tìm thấy những bức ảnh ở đâu, có rất nhiều cảnh cô không thể nhớ được.

Đoạn video kéo dài mười phút mới kết thúc.

Khi kết thúc hiện lên một câu thuyết minh. [Hứa Minh Tâm, sinh nhật thứ 18 của em đã trôi qua trên giường của anh, sinh nhật thứ 19 của em vẫn vậy. Nhưng sinh nhật lần thứ 20 của em thì chúng ta phải trải qua ở Ủy ban nhân dân] “Anh vốn nghĩ buổi trưa chúng ta ăn bánh, buổi tối sẽ trở về nghỉ ngơi. Nhưng ngoài dự liệu là chúng ta lại ở bệnh viện nên em không trải qua ngày này ở trên giường của anh. Thật là tiếc nuối. “Hôm nay không tính sao?”

“Không tính, hôm nay không phải sinh nhật của em.”

Anh nói chắc chắn khiến cô dở khóc dở cười, đã lớn như vậy còn quan tâm đến những chi tiết nhỏ này.

Cô quay người lại ôm chặt lấy anh.

Cô đã rất mãn nguyện rồi, cô khóc nức nở, nghẹn ngào không nói được một câu trọn vẹn.

Cố Gia Huy cảm thấy lòng mình bị cô làm cho mềm nhũn, bàn tay to của anh nhẹ nhàng vỗ về lưng cô, giọng nói ấm áp của anh vang lên: “Sao em lại khóc?”

“Từ nhỏ đến lớn thì đây là làm em khó quên nhất, Cố Gia Huy…Cảm ơn anh.”

“Cái này có gì mà phải cảm động? Lần em thấy cảm động nhất phải là sinh nhật lần thứ hai mươi của em. Cuối cùng anh cũng có thể cưới em.”

Giọng anh trầm thấp và chắc chắn, những lời nói của anh nghe có vẻ nghiêm nghị. “Em không được phép lớn nhanh, anh muốn thời gian đối với em chậm hơn một chút, anh nguyện ý đợi em lâu hơn một chút, anh muốn em từ từ tận hưởng tuổi 20 “Anh không thể biểu hiện một chút nóng vội sao?”