MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Nhỏ Cuối Cùng Em Đã Lớn - Hứa Minh TâmChương 1144

Vợ Nhỏ Cuối Cùng Em Đã Lớn - Hứa Minh Tâm

Chương 1144

315 từ · ~2 phút đọc

Chương 1144

Thật khó để tưởng tượng một Cố Gia Huy tài giỏi lại bị một cô gái nhỏ bỏ buộc giữ chặt, thật khiến người ta có cảm giác kì quái.

Hai lần gặp mặt, anh ta đều tỉ mỉ đánh giá Hứa Minh Tâm.

Thoạt nhìn cũng không có gì đặc biệt, không tính là đẹp nghiêng nước đổ thành, nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn cũng rất xinh đẹp sạch sẽ, vô cùng dễ nhìn.

Không đủ để khiến người khác vừa gặp đã không thể quên, nhưng nhìn cũng rất dễ chịu.

Tâm sinh tưởng, từ đó có thể nhìn ra Hứa Minh Tâm là một cô gái đơn thuần, ấm áp.

Ánh mắt sáng lấp lánh tựa như biết nói. Đôi mắt này hình như đã từng thấy ở đâu, xa lạ lại thân quen, Quý Khiêm nhất thời cảm giác bản thân có chút hoảng hốt.

“Tôi tiễn anh ra ngoài.”

Hứa Minh Tâm tiễn anh ta ra ngoài bệnh viện, vừa đúng lúc có chiếc xe dừng lại trước mặt anh ta.

“Xe của cô?” Quý Khiêm cau mày, sau khi tạm biệt Hứa Minh Tâm liền lên xe.

Ngồi ở sau xe là một vị phu nhân đoạn trang, cô của anh ta nhỏ nhất trong nhà, năm nay ba mươi sáu tuổi, chăm chút vô cùng tốt, nói bà ấy hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi cũng có người tin.

Anh ta tiến vào, tiện tay đóng cửa. Quý Thiên Kim nhàn nhạt liếc nhìn ra ngoài cửa xe, chỉ thấy một bóng lưng nhỏ bé gầy gầy của Hứa Minh Tâm.

“Cô ấy là ai?” Bà tùy tiện hỏi.

“Vợ chưa cưới của Cố Gia Huy ạ.

“Ừm.” Bà lạnh nhạt đáp một tiếng, nhưng lại không để trong lòng: “Hôm nay trở về, thuận đường qua đây đón cháu cùng về.

“Làm sao cô biết cháu ở bệnh viện?”

“Hành tung của cháu cô vẫn luôn biết, trở về đi.”