MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Nhỏ Cuối Cùng Em Đã Lớn - Hứa Minh TâmChương 1373

Vợ Nhỏ Cuối Cùng Em Đã Lớn - Hứa Minh Tâm

Chương 1373

400 từ · ~2 phút đọc

Chương 1373

Cũng cảm ơn những hi sinh của cô ấy dành cho Cổ Thiện những năm qua. Mặc dù hai người không đăng kí kết hôn, nhưng trong mắt bọn họ, từ lâu Ôn Thanh Vân đã là một thành viên của nhà họ Cổ rồi.

Nếu cô ấy xảy ra chuyện, nhà họ Cổ tất nhiên phải dốc toàn lực rồi.

Lúc Ôn Thanh Vân nhìn thấy Cổ Chí Thanh thì khỏe mặt rưng rưng, gọi một tiếng bố.

Cổ Chí Thanh nghe được lời này cũng khóc không thành tiếng.

Mọi người quay về nhà, ăn cơm xong nghỉ ngơi một lát rồi đến nghĩa trang.

Trước đây Hứa Minh Tâm chưa từng đến viếng Cổ Thiện

Linh, đây là lần đầu tiên cô đến.

Nghĩa trang ở ngoài ô, dân cư thưa thớt, lại còn ở trên núi, ngày đông lộ ra vài phần tiêu điều.

Dường như ông trời cảm nhận được sự đau buồn của bọn họ, vừa ra khỏi cửa trời đã bắt đầu đổ mưa.

Mưa mùa đông lạnh đến cắt da cắt thịt. Mặc dù đã cầm ô, mặc quần áo cũng rất kín những vẫn không ngăn được dòng khí lạnh len vào cơ thể qua những kẽ hở quần áo.

Bọn họ bước lên bậc thềm, giảm lên những bậc thang màu xám xanh.

Phóng tầm mắt ra xa, toàn bộ đều là bia đá màu xám, bên dưới là những người đã rời khỏi thế giới này.

Cuối cùng, đến trước bia mộ của Cổ Thiện Linh, Cổ Thiện Linh và Cố Gia Huy là anh em ruột, giữa họ có vài nét rất giống nhau.

“Anh hai, anh xem ai đến thăm anh này.”

Giọng của Cố Gia Huy rất trầm, rất khản. Từng chữ từng chữ như đâm thẳng vào tại Hứa Minh Tâm, khiến trái tim cô khẽ nhói đau.

Trong lòng anh hẳn rất khó chịu. Cô có thể cảm nhận được.

Anh nằm chặt tay cô, anh kìm lòng không đậu siết chặt lấy tay cô khiến cô có hơi đau nhưng anh cũng không phát hiện ra.

Ôn Thanh Vân nghe thấy thế thì dẫn Cổ Cổ tiến lên một bước.

Đôi mắt dịu dàng ấy lặng lẽ nhìn chằm chằm vào bức ảnh đen trắng trên tấm bia mộ, ảnh này đã chụp mấy năm trước rôi.

Lúc đó cả hai đều còn trẻ, nhưng hôm nay anh dường như vẫn ở lại đó, còn mình hình như đã già rồi.