MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Nhỏ Cuối Cùng Em Đã Lớn - Hứa Minh TâmChương 1420

Vợ Nhỏ Cuối Cùng Em Đã Lớn - Hứa Minh Tâm

Chương 1420

461 từ · ~3 phút đọc

Chương 1420

Tất cả đều ngưỡng mộ cặp đôi tưởng chừng như không thể đến với nhau này nhưng lại kiến trì bên nhau đến tận hôm nay.

Sau khi vào trong, Hứa Minh Tâm không còn căng thẳng nữa, thờ ra một hơi và vỗ ngực nói: “Làm em sợ muốn chết, còn sợ mình đối phó không nổi đám người đó nữa.”

“Thật ra anh cũng lo lắng nhưng em không làm anh thất vọng, giống như tối hôm đó khi em vừa bước ra khỏi khách sạn thì bị đảm phóng viên chặn lại, còn nhớ không?”

“Sao anh biết? Không phải anh đã rời đi từ rất lâu sao?” Hứa Minh Tâm vô cùng kinh ngạc, anh đang nói về chuyện lần đầu tiên ở khách sạn.

Lúc đó, cô bị phóng viên vây quanh, cô thuận miệng nói một câu để giải vây rồi lập tức bị chủ An đưa về biệt thự.

Từ đó bắt đầu cho định mệnh của đời mình.

“Lúc đó anh đang đứng ở đối diện, tưởng em không thoát được nên mới kêu Khương Tuấn xử lý nhưng không ngờ em lại mang đến bất ngờ lớn cho anh. Anh nghe rất rõ câu “người đàn ông của tôi”, thật sự làm anh vô cùng hạnh phúc, có lẽ chính vào giây phút đó anh đã yêu em và em cũng chính là người đầu tiên đứng ra bênh vực anh, nên anh không dám quân và cũng không muốn quên “

“Thì ra anh ở gần đó, chẳng trách sao chủ An đến sớm như vậy.”

“Anh thả em đi, sao còn trở lại làm gì?”

“Anh nói mình là một người đáng tin cậy, vậy chẳng lẽ em không phải a? Hơn nữa… tuy rằng anh hơi xấu nhưng anh lại không làm nhục em khi ở trong khách sạn nên em rất biết ơn vì việc đó, em cũng không muốn tiếp tục bị nhà họ Hứa lợi dụng nữa, vậy thay vì kết hôn với người khác thì gả cho anh còn tốt hơn, ít ra… anh vẫn còn tôn trọng em.”

“Cũng may anh không phải một người con trai đào hoa, nếu không thì em đã không có ấn tượng tốt rồi.”

“Đúng vậy, trong cuộc sống có rất nhiều chuyện không thể lường trước được nhưng dù sao chúng ta cũng chọn những gì tốt nhất cho mình, vậy có nghĩa là… chúng ta đã định sẵn là dành cho nhau, phải không?”

Cô cười toe toét nói, đôi mắt to trong sáng ấy cong lên thành hình lưỡi liềm, trong đó ngập tràn niềm vui và hạnh phúc.

Trong đôi mắt ấy là niềm phúc vô trong sáng như ngọc, vô cùng đẹp đẽ.

Anh không kiềm được cúi người xuống và khẽ hôn lên mặt cô.