MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Nhỏ Cuối Cùng Em Đã Lớn - Hứa Minh TâmChương 1453

Vợ Nhỏ Cuối Cùng Em Đã Lớn - Hứa Minh Tâm

Chương 1453

384 từ · ~2 phút đọc

Chương 1453

Ánh trăng lành lạnh khiến âm thanh như dài ra. Gió lạnh rì rào thổi qua nhánh cây xào xạc, như đang chế nhạo anh ta vậy. Hứa Minh Tâm đã đồng ý lời cầu hôn của Cổ

Gia Huy, nhưng tại sao bản thân anh ta vẫn chưa hết hy vọng. Sau khi nhìn thấy cảnh đó, phản ứng đầu tiên của anh ta không phải là chúc phúc, mà là… nguyền rủa.

Trong lòng anh ta có một con quỷ đang kêu gào, hy vọng Hứa Minh Tâm đừng nhận nhẫn của Cố Gia Huy. Có nhiều lời chúc phúc của nhiều người như vậy, tiếng kêu gào của anh ta dường như rơi vào vô vọng. Ngoài việc đứng đó trơ mắt nhìn, anh ta vốn đi không thể làm gì được.

Đến cô gái mình yêu nhất mà anh ta cũng không giữ được thì còn giữ được gì nữa, “A…” Anh ta lớn tiếng hét lên, nơi ngã tư đường vắng vẻ, không ai đáp lại.

Cuối cùng, anh ta kiệt lực ngã xuống đất, nhìn lên bầu trời đêm đen kit.

Không có một ngôi sao nào, cả mặt trăng lưỡi liềm cũng lạnh lẽo quá.

Đúng lúc này, điện thoại của anh ta vang lên.

Anh ta cáu kinh không thèm quan tâm tới, dứt khoát tắt điện thoại.

Nhưng nó lại vang lên, âm thanh dồn dập.

Anh ta khẽ nhưởng mày, cảm thấy tiếng chuông điện thoại xa lạ này rất quen thuộc, có vẻ như đã từng nghe qua.

Anh ta do dự một lúc rồi cuối cùng chọn bắt máy.

Một giọng nói quái lạ truyền đến từ đầu dây bên “Còn nhớ tôi không?”

Ngôn Hải nhíu chặt mày, nói: “Ai vậy?”

“Lúc trước, tôi đi tìm anh, nhưng anh lại tàn nhẫn từ chối tôi. Rất khó chịu, đúng không? Người phụ nữ yêu quý của anh đang ở bên cạnh người đàn ông khác, kia. mà anh chỉ có thể miễn cưỡng tươi cười chúc phúc cho họ, vừa khó xử vừa đau khó, đúng không?”

Ngôn Hải nghe vậy thì giật cả mình, bất chợt bò ra khỏi tuyết rồi nhìn ngó xung quanh.

Xung quanh tối đen như mực, bóng cây lắc lư, và không có ai ở đó cả.

Nhưng anh ta lại có cảm giác bị theo dõi, rất khó chịu.