MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Nhỏ Cuối Cùng Em Đã Lớn - Hứa Minh TâmChương 1517

Vợ Nhỏ Cuối Cùng Em Đã Lớn - Hứa Minh Tâm

Chương 1517

453 từ · ~3 phút đọc

Chương 1517

Cả người anh mồ hôi nhễ nhại, mồ hôi trên trán hòa với máu từ khóe miệng rơi xuống ướt đăm quần áo.

Anh miễn cưỡng bước đi, trạng thái so với K thì có thể tốt hơn một chút, nhưng cũng cần phải mượn ngoại lực, phải dựa vào cơ thể Hứa Minh Tâm.

Cô không mạnh mẽ cường tráng như Josh, cơ thể cô rất yếu đuối nhưng cô lại cứng đầu không chịu thua, cứ đòi đỡ Cố Gia Huy.

Cô biết bây giờ anh rất mong manh yếu đuối, cần mình nên cô không thể dễ dàng từ bỏ, Nếu như cả mình cũng ngã xuống thì Cố Gia Huy còn có thể dựa vào ai đây?

Cảm nhận được sự vất vả của cô, Cố Gia Huy đau lòng nói: “Thả anh xuống đi, anh biết mình rất nặng”

“Em có thể đỡ được”

Cô nghiến răng nói, tiềm năng của con người là không giới hạn.

Cô sẽ không bỏ Cố Gia Huy xuống!

Cô dìu anh ra thẳng lên trên xe rồi bắt xe về.

Anh rất mệt mỏi, trên đường đi cũng hổn hến thở dốc, thậm chí còn ho khan liên tục, sắc mặt đỏ bừng giống như sắp ho khan hết cả tìm phổi ra.

“Anh không sao chứ? Anh đừng làm em sợ mà Cố Gia Huy nhíu mày dữ dội, hít thở sâu vài lần mới miễn cưỡng ổn định hơi thở, Anh xua xua tay, lắc đầu yếu ớt, không còn sức lực để nói điều gì đó trấn an cô nữa.

“Anh muốn ngủ một giấc, về đến nhà thì gọi anh dậy”

“Ừm, anh dựa vào người em ngủ đi, như vậy sẽ thoải mái hơn chút”

Cô để anh ngủ ở trên đùi mình, bàn tay nhỏ bé nhẹ nhàng vuốt ve võ về lưng anh, hi vọng anh ngủ ngon hơn một chút.

Chẳng mấy chốc, hơi thở của anh đã dần trở nên đều đều.

Hứa Minh Tâm đau lòng lau những hạt mồ hôi trên mặt và trên tóc anh, khóe miệng của anh sưng đỏ một mảng lớn, thậm chí còn thấy vết máu từ vết xước tạo thành một vảy máu dày.

Chỉ nhìn thôi cũng khiến cô cảm thấy vô cùng đau lòng.

“Cố Gia Huy, em muốn giúp đỡ anh, cũng muốn làm một bữa ăn dinh dưỡng cho anh nhưng em không muốn làm y tá cho anh, em không muốn nhìn thấy anh bị thương. Em rất sợ khi nhìn thấy anh bị thương, hoá ra cảm giác lấy can đảm nhìn anh chảy máu chảy mồ hôi là như vậy, cảm giác này làm trái tìm em rất đau…”

Hứa Minh Tâm lẩm bẩm một mình, khó chịu vô cùng, đau lòng muốn chết.