MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Nhỏ Cuối Cùng Em Đã Lớn - Hứa Minh TâmChương 1580: 0

Vợ Nhỏ Cuối Cùng Em Đã Lớn - Hứa Minh Tâm

Chương 1580: 0

471 từ · ~3 phút đọc

Chương 1580

Ngôn Dương cẩn thận từng chút bể Thẩm Thanh lên từ giường phẫu thuật, bước đi nghiêng ngà

Do tác dụng thuốc mê vẫn chưa hết,

Ông ấy suýt thì ngã xuống đất, nhưng vẫn giữ chặt Thẩm Thanh, không nỡ để bà ấy bị và phải.

Mỗi một bước ông ấy đi đều nghiêng nghiêng ngày ngà, nhìn bóng lưng kh củi của ông ấy, trong lòng mọi người đều dâng lên nỗi niềm đau thương.

Ngôn Dương về tới nhà bèn nhốt mình trong phòng, lau sạch vết máu trên người Thẩm Thanh.

Còn thay một bộ đồ mới cho bà ấy.

Biết bà ấy thích mặc váy, ông ấy cố ý thay một bộ váy màu lam sáng nho nhã cho bà ấy, trông rất cao quý cổ điển.

Ông ấy thấy tóc bà ấy rối tung bèn chải đầu lại cho bà, vừa chải đầu vừa ni non thẩm thì: “Bà xã, em có còn nhớ lần đầu gặp nhau của chúng ta không ? Anh theo Ngôn Minh Hi tham gia yến tiệc thì nhìn thấy em, em đi về phía Ngôn Minh Hi, khoảnh khác đó anh cảm thấy tất cả những ánh đến ở đó đều chiều rọi lên người em. Em năng tay chào hỏi anh, trên mặt là mộtnụ cười xán lạn. Lúc đó anh còn nghĩ là em đang chào anh cơ đấy, anh còn đỏ mặt đỏ tại, vui mừng lắm cơ Nhưng không ngờ em lại được Ngôn Minh Hi ôm vào lòng, lúc đó anh cực kì buồn bã.”

“Yêu từ cái nhìn đầu tiên… Anh chưa bao giờ tin vào tình yêu sét đánh cả, nhưng rất rõ ràng rằng anh đã yêu em”

“Từ đó trở đi, lần nào gặp em, anh cũng nhiệt tình chào hỏi, có thể kết hôn với em là may mắn lớn nhất cả đời của anh. Cho dù đứa bé mà em mang thai không phải của anh đi nữa thì cũng chả sao, thằng bé vẫn gọi anh là bố, gọi em là mẹ, chúng ta mới là một nhà ba người mà.”

“Thẩm Thanh, em không phải sợ, đợi một chút bác sĩ đến rồi sẽ không có vấn đề gì lớn đầu, em sẽ khoẻ lại nhanh thôi.”

Nhưng Ngôn Dương đợi lâu thật lâu cũng không thấy bác sĩ đến,

Ông ấy mất kiên nhẫn nên đi mở cửa, nhìn thấy Ảnh Hoa Bì ở cửa bèn chất vấn: “Bác sĩ đâu? Không phải tôi đã bảo anh đi tìm bác sĩ sao, tìm hết bác sĩ giỏi nhất trên trái đất này đến đây, mặc kệ là khoa thân kinh hãy khoa xương khớp..”

Ảnh Hoa Bỉ nhìn bộ dụng điện đại của ông ấy, giọng nói Ảnh Họa Bì cũng khàn đặc ồ ồ Thẩm Thanh… không cứu được nữa đâu, bà ấy đã chết rồi.”