MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Nhỏ Cuối Cùng Em Đã Lớn - Hứa Minh TâmChương 1916

Vợ Nhỏ Cuối Cùng Em Đã Lớn - Hứa Minh Tâm

Chương 1916

377 từ · ~2 phút đọc

Chương 1916

Anh ta chịu chút tủi thân cũng chẳng sao, ngàn vạn lần không thể để cho Thiện Linh khó xử.

“Cái kia… Ăn cơm đi”

Hứa Minh Tâm yếu ớt nói trong khi chào hỏi.

Trong nhà chưa từng có áp suất thấp như vậy, cô có chút không thở được.

Một nhóm người ngồi vào bàn, ngoại trừ âm thanh của bát đũa va chạm, không có bất kỳ người nào nói chuyện.

Hứa Minh Tâm yên lặng lấy đồ ăn, đầu cũng không dám ngẩng lên một chút, cảm thấy bầu không khí rất quỷ dị.

Cố Gia Huy nhìn bộ dạng kinh sợ của cô, miệng nhếch lên một độ cong ôn nhu độ, chủ động gắp đồ ăn cho cô.

Mà đối diện Cố Trường Quân cũng theo thói quen gắp đồ ăn cho .Josh, anh ấy lấy cho anh ta một chén canh, bên trong là thịt cá mà anh ta thích nhất.

Không nghĩ tới chén canh vừa mới buông xuống, ông cụ lại nặng riề mà vỗ xuống bàn, đũa đều rơi xuống mặt đất.

“Ăn cơm thì ăn cơm, gắp đến gắp đi còn ra thể thống gì? Cả đám đều không có tay sao?”

Ông cụ mượn đề tài đế nói chuyện của mình, Hứa Minh Tâm thành cá trong chậu bị vạ lây.

Cá trong ao nhỏ nghe nói như thế, run lấy bẩy, lập tức tích cực chủ động thừa nhận sai lầm.

“Bố dạy rất đứng, tự mình động thủ cơm no áo ấm, con tự mình ăn!”

Dứt lời, cô yên lặng gắp mấy miếng thịt vào trong chén của mình.

Cố Gia Huy thấy cảnh này, nhịn không được bật cười Hứa Minh Tâm vừa căng thẳng, khẩu vị ngược lại càng tốt hơn.

Động tác gắp thức ăn này căn bản không có trải qua suy nghĩ suy nghĩ gì, cô chỉ biết một cách đơn thuần, mình phải ăn nhiều để an ủi một chút, hoảng hốt như một chú chó, rất sợ hãi đó.

Cố Gia Bảo nhìn về phía Josh, ông ném đá giấu tay, trên thực tế là nhằm vào một đôi này.

Cố Trường Quân ôn hòa nhã nhặn, ấm giọng nói ra: “Con cá này bên trong có xương, lúc em ăn thì cẩn thận một chút, đừng để bị hóc”

“Thiện Linh…”