MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Nhỏ Cuối Cùng Em Đã Lớn - Hứa Minh TâmChương 1939

Vợ Nhỏ Cuối Cùng Em Đã Lớn - Hứa Minh Tâm

Chương 1939

402 từ · ~3 phút đọc

Chương 1939

Lúc đầu cô không thể nào giải thích cho mình, cũng may bác sĩ kịp phản ứng, vội vàng nói: “Cậu này đừng vì xúc động mà giết chết người tốt, cô ấy đang cứu cậu đấy, nấy giờ vẫn luôn đứng một bên để giúp tôi đấy!”

“Cứu tôi sao?”

Phó Minh Tước nghe nói như thế, khuôn mặt bỗng trở nên hoảng hốt, cơ thể đột nhiên mềm nhũn, cứ vậy ngã xuống.

Làm sao cơ thể bé nhỏ của Hứa Minh Tâm có thể chịu được, suýt nữa bị nện cho choáng váng.

Phó Minh Tước vô cùng suy yếu nói: “Tôi không còn chút sức nào, vừa rồi… Thật sự xin lỗi”

“Anh đang đùa tôi đấy à? Thế sức lực anh dùng để bóp cổ tôi đâu?” Hứa Minh Tâm thở hồng hộc nói.

“Vừa rồi là do phản xạ có điều kiện, bây giờ… Mới là phản ứng bình thường của tôi”

Khi rơi vào những tình huống nguy hiểm con người có thể có những hành vi quá khích.

Cuối cùng dưới sự trợ giúp của bác sĩ, anh ta đã có thể nằm ngửa ra.

Lúc đầu vết thương đã ngừng chảy máu, nay bị hành hạ như thế thì lại chảy ra.

Bác sĩ cần khâu lại, ngăn cản vết thương nứt ra chảy máu.

Nếu lại chảy ra nữa, thế thì cái mạng nhỏ này khó giữ rồi Nhưng mà… Không có thuốc gây tê.

Sự đau đớn khi rạch vết thương ra để khâu lại không phải thứ mà người bình thường có thể nhịn được.

Bác sĩ lộ vẻ khó xử: “Chỗ tôi không có thuốc mê, có thể tiếp theo sẽ đau lắm, cậu phải cố gắng chịu đựng một chút, đây là cách duy nhất có thể cứu cậu”

Phó Minh Tước nghe nói như thế thì gật gật đầu, không nói gì thêm.

Bác sĩ bắt đầu lấy kim khâu lại.

Thì ra việc khâu vết thương trong y tế cũng không khác may quần áo là bao, xe chỉ luồn kim, sau đó đâm vào từng mũi một.

Khuôn mặt của Phó Minh Tước càng thêm khó coi, đôi môi mỏng tái nhợt không chút màu máu đang mím chặt, sắc bén tạo thành một đường thẳng lạnh lùng.

Cô không ngờ Phó Minh Tước có thể chịu đựng như thế, đến giờ mà hơi thở vẫn không đổi, đau cũng không rên một tiếng.

Cô chỉ từng gặp được một người như thế.