MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Nhỏ Cuối Cùng Em Đã Lớn - Hứa Minh TâmChương 1969

Vợ Nhỏ Cuối Cùng Em Đã Lớn - Hứa Minh Tâm

Chương 1969

474 từ · ~3 phút đọc

Chương 1969

“Strzyga, đã tra được người chưa? Là ai làm ra chuyện dơ bẩn với con tôi như vậy?”

“Bà chủ, đã điều tra rồi, là bốn tên côn đồ, hôm nay uống rượu say, không biết làm sao mà có thể chạy đến được bãi biển Huỳnh Quang… trước mắt đã bắt được rồi, đang trên đường giải về”

“Bọn họ có tội, cần phải trừng phạt, vậy ông thì sao? Tôi bảo ông không được rời khỏi cậu chủ một bước, ông làm như thế nào hả?

Hơn nữa chỗ bãi biển hẻo lánh như vậy, sao ông lại không phái người đi bảo vệ, ông không muốn sống nữa hả?”

Mặc dù có bình tĩnh lại, cũng không thể ngăn cản sự nóng nảy và giận dữ của bà chủ.

Bà ấy là một người mẹ, chuyện như thế này xảy ra trên người con trai mình, làm sao bà ấy có thể chấp nhận được.

Bà ấy vơ lấy bình hoa trên bàn, ném về phía Strzyga. Nhảm thẳng vào đầu của ông ấy mà ném tới.

Lần này đập trúng rồi, người còn có đường sống không?

Mà Strzyga cũng không hề phản kháng mà đứng yên tại chỗ, chờ bị trừng phạt. Ông ấy.. muốn lấy cái chết để tạ lỗi.

Hứa Minh Tâm đứng ngay bên cạnh ông ấy, gần như phản ứng theo bản năng, trực tiếp bổ nhào đến, hai người ngã xuống đất, tránh thoát được bình hoa. “Strzyga, ông có sao không? Ông cứ đứng đó làm gì hả? Không muốn sống nữa à?”

“Ông già này không chăm sóc tốt được cậu chủ, xảy ra chuyện như vậy, cũng không tránh được bà chủ giết tôi!”

“Nhưng chuyện này đã xảy ra rồi, chúng ta phải bù đắp lại chứ, chết thì có tác dụng gì?”

“Láo xược! Hứa Minh Tâm, chỗ này đến lượt cô lên tiếng không hả? Còn nữa, con trai tôi xảy ra chuyện cô cũng không tránh được có liên quan đâu, cô cũng đừng hòng trốn, Strzyga đáng chết, cô lại còn đáng chết hơn”

“Bà chủ, lúc này thực sự không thích hợp để cãi vã, cậu chủ cần nghỉ ngơi, tinh thần của bệnh nhân thực sự rất yếu, không thích hợp bị chấn động”

“Được, người đâu, lôi bọn họ xuống, nhốt người vào địa lao, chăm sóc cho tốt.’ Bà chủ gắn từng chữ mà nói, không hề cho bọn họ cơ hội giải thích, trực tiếp lôi người xuống Bà chủ cũng đuổi bác sĩ ra, tự mình canh giữ bên giường.

Bà ấy nhìn thấy khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy của Diên, còn có những vết thương loang lổ trên cơ thể, nước mắt nhịn không được mà rơi xuống.

Bà ấy còn tưởng rãng mình sẽ không khóc nữa, dù sao nước mắt là của kẻ yếu đuối, người vô dụng mới khóc.