MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Nhỏ Cuối Cùng Em Đã Lớn - Hứa Minh TâmChương 2162

Vợ Nhỏ Cuối Cùng Em Đã Lớn - Hứa Minh Tâm

Chương 2162

343 từ · ~2 phút đọc

Chương 2162

Ôn Mạc Ngôn nheo mắt lại, nói: "Em luôn miệng nói động lòng với anh, nhưng em có thể dễ dàng khoan dung với anh cùng đứa con của người phụ nữ khác hay sao?”

"Có gì mà không khoan dung được, đứa bé đ: Đứa bé đấy là con của chúng ta mà.

Ngay từ lúc mới sinh đứa bé đã bị mang đi rồi, cô ấy chưa kịp nhìn lấy đứa bé dù chỉ một chút.

Trong lòng cô ấy nóng lửa đốt, đứa bé đang ở ngay trên †ầng, mà cô ấy vẫn còn ở dưới này dây dưa với anh ta. Trong tình thế cấp bách, căn bản cô ấy không hề chú ý đến vẻ mặt của Ôn Mạc Ngôn.

Buồn bã ủ rũ, mang theo sự đau khổ.

"Em có biết đứa bé tên là gì không?”

"Ôn Thiên Âu!”

Cô ấy mở miệng nói ra, con của mình tên là gì đương nhiên cô ấy luôn ghi nhớ sâu sắc. "Ôn Thiên Âu, Thiên Âu, chữ Âu trong chữ Châu, em vẫn chưa rõ hay sao? Anh hy vọng biết bao đây chính là máu mủ của chúng ta, nhưng thật đáng tiếc...

Em bạc tình bạc nghĩa như vậy, chỉ sợ đối với em cái gọi là thích, cũng chỉ là nhất thời thoáng qua rồi quên đi mà thôi”

"Anh nói cái gì cơ?”

Bạch Thư Hân định thần lại, kinh hãi nhìn Ôn Mạc Ngôn. Ôn Thiên Âu, chữ Âu đó chính là trong chữ Châu của mình.

"Đi theo em lên xem một chút đi! Mặc dù đây không phải là con của chúng ta, nhưng vì em có cái tên này, em hoàn toàn có thể gặp thằng bé”

Ôn Mạc Ngôn rầu rĩ nói, đưa cô ấy đi lên.

Càng đến gần phòng bệnh, cô ấy càng khẩn trương, bàn †ay nhỏ vô thức xiết chặt, hô hấp cũng trở nên dè dặt.

Ôn Mạc Ngôn đi ở phía trước, đẩy cửa đi vào. Mà cô ấy đứng ở cửa một hồi, hai chân tựa như rót chì, không tài nào.

nhúc nhích được.