MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Nhỏ Cuối Cùng Em Đã Lớn - Hứa Minh TâmChương 2190

Vợ Nhỏ Cuối Cùng Em Đã Lớn - Hứa Minh Tâm

Chương 2190

451 từ · ~3 phút đọc

Chương 2190

“Các anh đi đi, cẩn thận một chút, buổi tối sẽ thêm đồ ăn cho các anh"

Ngộ nhỡ đó thật sự là một tên lưu manh không biết sống chết thì chắc chắn không thể bỏ qua cho nó, cũng vất vả cho mấy nhân viên bảo vệ này rồi.

Sau khi hai người họ rời đi, Hứa Minh Tâm lại tiếp tục nằm bò lên bàn một cách thoải mái.

Khí hậu ở đây rất dễ chịu, dù đã là mùa hạ nhưng cũng không quá nóng, gió nhè nhẹ thoảng qua, hoa hồng trong vườn đều đã nở rộ, tỏa hương thơm ngát.

Kết hợp cùng món trà hoa hồng này, đúng là chốn bồng lai tiên cảnh.

Đúng lúc này, cô nghe thấy tiếng bước chân rón ra rón rén liền không khỏi nhíu mày.

Lúc quay người sang nhìn, Hứa Minh Tâm chỉ thấy một người cậu bé mặc quần áo bệnh nhân đứng trước mặt mình.

Đôi chân dài trắng trẻo đẹp đết

Không đúng, đây là những từ miêu tả con gái cơ mà.

Nên là... một thiếu niên tuấn tú nhanh nhẹn đi.

Ngay cả khi cậu ta đó đang mặc một bộ quần áo bệnh nhân xanh trắng trông hơi ủ rũ thì điều đó cũng không thể che giấu được hơi thở hồn nhiên, trong sáng trên người. Rõ ràng trông cũng không còn nhỏ nữa, nhưng trên người cậu bé lại toát ra hơi thở của một đứa trẻ con.

Cậu ta không nhìn Hứa Minh Tâm mà lại nhìn chằm chăm vào tách trà trên tay cô, liên tục nuốt nước miếng.

Hứa Minh Tâm bối rối tự hỏi liệu đây có phải là bệnh nhân tình cờ chạy đến sân sau hay không?

Cậu ta đi về phía Hứa Minh Tâm, cuối cùng đứng trước mặt cô, căng thẳng nhìn ấm trà trên bàn.

“Cậu muốn uống...”

Hứa Minh Tâm còn chưa nói xong một câu hoàn chỉnh, không ngờ cậu bé kia đã ôm lấy ấm trà rồi quay người chạy biến đi mất.

Khoảnh khắc đó... rất giống một con gấu mèo ăn trộm được, ôm được liền chạy mất.

Cậu ta chạy không xa, tự cho rằng mình đã an toàn liền

ôm ấm trà uống trà uống ừng ực.

“Nóng đấy.” Hứa Minh Tâm vội vàng hô lên.

Nhưng cậu ta uống một ngụm rất lớn rồi lại phun ra, há há miệng một cách đáng thương nhưng lại không nỡ vứt ấm trà đi, nước mắt cũng rơi lã chã.

Hứa Minh Tâm chưa bao giờ thấy một người bệnh ngốc nghếch như vậy, chẳng lẽ... thần kinh người này có vấn đề?

Cô vội vàng chạy đến kiểm tra vết thương của cậu ta, nhưng cậu nhóc đó lại rụt rè nhìn cô.