MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Nhỏ Cuối Cùng Em Đã Lớn - Hứa Minh TâmChương 2261

Vợ Nhỏ Cuối Cùng Em Đã Lớn - Hứa Minh Tâm

Chương 2261

561 từ · ~3 phút đọc

Chương 2261

"Không có, toàn bộ nước Mỹ đã tiến hành lục soát trên diện rộng nhưng không tra được người này. Thăng bé là gương mặt của người phương đông, cũng đã so sánh với mấy quốc.

gia phương đông nhưng vẫn không có thu hoạch gì. Có lẽ... là nhập cư trái phép, chưa có hộ khẩu"

"Chưa có hộ khẩu?"

"Thăng bé nói rằng, nó từ nhỏ đã bị người khác nhốt lại, lúc còn nhỏ gặp cú sốc nào đó mới có thể biến thành bộ dạng như hiện nay”

“Thật thú vị, thiên tài đang yên đang lành lại trở thành đồ đần. Quan sát thăng bé cho cẩn thận, đừng để nó làm tổn hại đến bà chủ, không được rời một li, đã hiểu chưa?"

"Tôi biết rồi: Cố Gia Huy bận bịu xử lý công việc cho nên để Carl trông coi Thanh Viên.

"Được rồi, không chơi nữa, tôi mệt rồi, chơi không n "Vậy chúng ta ngồi xe lung lay nghỉ ngơi một lát đi "Thanh Viên vui vẻ nói.

Cậu bé đã rất lâu không được thấy Hứa Minh Tâm cho. nên đã sắp chán chết rồi vì không ai chơi với mình.

Hai người ngồi trên xe lung lay, cô đang nghỉ ngơi thì nghe thấy Thanh Viên khẽ nói: "Hầy, tôi còn tưởng rằng cô không cần tôi nữa đấy, may mà cô đã về rồi”

“Thanh Viên ngoan ngoãn dễ thương như vậy, sao lại không muốn được chứ? Đừng suy nghĩ lung tung"

"Vậy tại sao mẹ tôi lại không không quan tâm tôi nữa?"  

Thanh Viên nhìn cô đầy nghi ngờ.

“Mẹ của cậu bỏ mặc cậu ư? Tại sao lại như vậy?”

“Tôi không biết, bố mẹ đều không thích tôi, không thích tôi tại sao còn sinh tôi ra. Những người khác đều được bố mẹ đưa đi chơi, còn tôi không có ai y từ trước đến giờ cậu sống một mình thôi sao?”

“Tôicó một anh trai, anh ấy dạy tôi tập đọc, viết chữ. Chính anh ấy đã dạy tôi viết những chữ kia. Anh ấy nói tôi rất giỏi ở mặt này, anh ấy khen tôi, tôi lại viết cho anh ấy xem, anh ấy cũng rất vui” ậy anh của cậu tên gì?” tôi không biết ạ, tôi chỉ biết tôi tên Thanh Viên. Chị ..còn có...còn có chú kia...”

“Đúng rồi ạ, chú ở với chị đó ạ?” Hứa Minh Tâm dở khóc dở cười, đành căn dặn cậu bé: “Cậu đừng gọi chú trước mặt anh ấy nhé, cái anh đấy bụng dạ hẹp hòi nên sẽ không vui khi nghe cậu gọi bằng chú đâu” Thanh Viên nghe vậy lập tức căn chặt môi tỏ ý đã biết, bộ dáng ngoan ngoãn vô cùng.

“Cậu yên tâm, chị sẽ không vô duyên vô cớ bỏ mặc cậu đâu, chúng ta là bạn bè mà, đúng không nào?”

“Bạn bè? Vậy chúng ta ngoắc tay nhé?” Nói rồi cậu ta nhanh nhảu đưa tay ra.

“Một cái ngoäc tay trăm năm không đổi” Hai ngón út ngoắc vào tiếp đó hai ngón cái chụp vào nhau, cậu ta không ngừng cười hihi haha hết sức ngây ngô.

Hứa Minh Tâm không biết cậu ta đã chịu đựng những gì mà thành ra thế này, nhưng giống như hiện tại thì cũng không có gì là không tốt. Ít nhất thì ngày nào cũng vui vẻ.