MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Nhỏ Cuối Cùng Em Đã Lớn - Hứa Minh TâmChương 2401

Vợ Nhỏ Cuối Cùng Em Đã Lớn - Hứa Minh Tâm

Chương 2401

522 từ · ~3 phút đọc

Chương 2401

Đúng vậy, dáng vẻ người không ra người quỷ không ra quỷ của bà ấy bây giờ chẳng phải chính là tội nghiệt do ông gây ra sao?

Vì để giữ mạng sống cho bà ấy thì chính tay ông đã đẩy bà ấy xuống vực sâu, khiến bà ấy sống không bằng chết. Ông loạng choạng lùi lại phía sau, còn Tạ Quế Anh thì vẫn tiếp tục trấn an bà chủ, một lúc sau thì rốt cuộc bà ấy cũng đã bình tĩnh trở lại.

Cô ta nhìn thấy dáng vẻ đả kích của Cố Gia Bảo thì cũng không đành lòng, từ từ dẫn dắt bà chủ.

“Bà chủ... tôi là Quế Anh Đây, bà đừng sợ nữa, bà biết là tôi sẽ không làm tổn thương bà mà đúng không?”

“Quế Anh, cứu tôi với, có người muốn hại tôi”

“Không, bà chủ, bà hãy nhìn vào mắt tôi đi, bà có nhớ người trồng hoa cho bà không?”

Bà chủ ngước mắt lên nhìn cô ta, như thể bị thôi miên một nửa.

“Người trồng hoa...”

Trong tâm trí bà ấy... dường như có một số mảnh vỡ ký ức vụt qua.

“Em sắp chết, khụ khụ...”

“Anh sẽ không để cho em chết đâu, anh không cho phép!” “Sống chết có số, đời này em có thể ở bên anh, có thể vì anh mà hai đứa con trai thì em đã rất hài lòng rồi. Anh đừng làm những điều ngu ngốc vì em nữa, đừng giao dịch với Phó Minh Nam. Anh ta chính là quỷ, anh ta sẽ không buông tha em cũng không buông tha cho anh, chỉ có...chết mới là con đường giải thoát duy nhất!”

“Anh hứa với em đi, anh hãy đến tìm em trễ một chút, anh nhất định phải chăm sóc cho hai đứa con trai thật tốt. Bọn họ cứ nghĩ là em muốn bỏ Cố Triệt nên mới đưa thẳng bé đi, nhưng thực sự thì... em không thể chịu được khi để thằng bé tận mắt nhìn em chết”

“Sau này nếu anh cảm thấy cô đơn thì hãy đi tìm một người thật lòng yêu anh, em... em sẽ không trách anh đâu, ở trên trời em sẽ phù hộ cho anh, chúc phúc cho. anh”

Nhưng mà... bà ấy không nhìn rõ.

Tên của người đó là gì và ngoại hình của người đó như thế nào, ngay cả giọng nói của người đó cũng trở nên mờ nhạt.

Bà ấy muốn bắt lấy một thứ gì đó, nhưng mà nó lại trống rỗng và không nhớ gì trong đầu.

Chỉ là...

Bà chủ run rẩy đưa tay lên sờ má mình, phát hiện không biết từ khi nào bà ấy đã bật khóc.

“Quế Anh... cái gì thế này?”

Bà ấy mờ mịt hỏi, không ngừng lau má của mình, nhưng mà nước mắt của bà như mưa, lau như thế nào cũng không xong, càng ngày càng nhiều.

“Bà chủ, bà đã khóc, bà có nhớ ra điều gì không?”

“Tôi không biết... tôi không biết cô đang nói cái gì”

Bà ấy không ngừng lắc đầu, như thể đang rất đau lòng, Tạ Quế Anh đành phải chuyển đề tài.