MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Nhỏ Cuối Cùng Em Đã Lớn - Hứa Minh TâmChương 309: "Nên làm nên làm!"

Vợ Nhỏ Cuối Cùng Em Đã Lớn - Hứa Minh Tâm

Chương 309: "Nên làm nên làm!"

417 từ · ~3 phút đọc

Ngay sau đó, bài thi hai môn chuyên ngành của Hứa Minh Tâm đã được đưa đến tay Cố Gia Huy. 

Sắc mặt của Cố Gia Huy càng ngày càng khó coi, vẻ mặt u ám như đít nồi vậy. 

Mày kiếm nhíu lại, nếp nhăn trên vầng trán cũng sắp đè chết một con ruồi rồi. 

Tay anh cầm chặt tờ giấy thi mỏng manh đó, cách đốt ngón tay trên bàn tay đều đã trắng bệch, nổi gân xanh, có thể thấy được là anh đã dùng sức đến cỡ nào. 

Hứa Minh Tâm nuốt khan một ngụm nước miếng, cô sợ đến mức không dám thở mạnh. 

Có khi nào Cố Gia Huy bị cô làm tức đến nỗi bệnh tim phát tác không nhỉ? 

Có khi nào anh sẽ mất lý trí, đánh mình một trận ngay trước mặt viện trưởng không nhỏ. 

Hu hu... 

Nếu Thượng đế bằng lòng cho cô thêm một cơ hội, cô nhất định sẽ thi thật tốt, quỷ mới biết lúc cô thi, đầu óc đã làm cái gì. 

Viện trưởng nhìn dáng vẻ âm trầm ngấm ngầm chịu đựng của Cố Gia Huy, ông ta sợ đến nỗi mồ hôi lạnh chảy đầm đìa. 

"Anh Cố, nhà trường thật sự là không thể vì tình riêng mà làm chuyện trái pháp luật. Nếu mà cho bài thi của bạn học Hứa qua môn, tôi chỉ sợ mai này em ấy làm tài vụ rồi, trái lại lại hại chính mình. Chúng tôi cũng là có trách nhiện với sinh viên, mong anh Cố thông cảm..." 

Lời này vừa rơi xuống, Cố Gia Huy cầm bài kiểm tra rồi vỗ mạnh lên bàn. 

Một tiếng trầm đục, gõ vào trái tim của hai người, làm cho hai người đều run lên. 

"Viện trưởng làm thế là đúng, thành tích như này mà cho qua thì đúng là một tai họa. Cứ mỗ rất cảm ơn thái độ nghiêm túc chịu trách nhiệm của ngài dành cho Minh Tâm, là Cố mỗ vô năng, chưa dạy bảo Minh Tâm tốt, thêm phiền toái cho nhà trường rồi." Cố Gia Huy cố nén cơn giận, nói rõ ràng. 

Viện trưởng nghe thấy vậy thì thở dài nhẹ nhõm, ông ta cuống quýt nói: "Nên làm nên làm!" 

May mà Cố Gia Huy tốt bụng, tốt quá rồi. 

Sau đó, Cố Gia Huy nhìn sang Hứa Minh Tâm, anh có loại cảm giác chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.