MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Nhỏ Cuối Cùng Em Đã Lớn - Hứa Minh TâmChương 400

Vợ Nhỏ Cuối Cùng Em Đã Lớn - Hứa Minh Tâm

Chương 400

442 từ · ~3 phút đọc

Chương 400

Cố Gia Huy tự trách nói, những ngày qua anh vẫn luôn dằn vặt bản thân mình như thế.

Anh hận người người nằm trên giường không rõ sống chết kia sao không phải là anh.

“Em không nghĩ như vậy… Trịnh Hoa hận em, hơn nữa nỗi hận này chất chứa đã lâu, cô ta chắc chắn sẽ không bỏ qua cho em. Lần này không ra tay thì vẫn còn lần sau. Đến lúc đó, anh ở xa thì không thể đến cửu em, cho nên em vẫn rất may mắn, ít nhất.. anh đã tới, em cũng tin anh sẽ tới.”

Hứa Minh Tâm bình tĩnh nói. Nếu như toàn thế giới không ai để ý đến cô, nhưng cô tin, Cố Gia Huynhất định sẽ để ý.

“Em tin tưởng anh như vậy, thế mà anh còn đến trễ, càng đáng chết hơn.”

Cố Gia Huy đưa tay vuốt ve gương mặt nhỏ gầy gò của cô.

Hứa Minh Tâm nhin thẳng vào đôi mắt phượng của anh, bên trong là một mành sâu xa, giống như trời sao mênh mông vô tận, trong đó toát lên ánh sáng vô cùng lấp lánh.

Bóng dáng bé nhỏ của mình ảnh lên trong đó, có vẻ nhỏ bé đến nhường nào, nhỏ bé đến chẳng là chi.

Nhưng thế thì có sao đâu, trong mắt của anh chỉ có một mình mình thôi, chỉ có một bóng dáng bé nhỏ là mình thôi.

“Em hy vọng. Tương lai đều là em xảy ra chuyện, anh sẽ không bao giờ phải gặp chuyện gì cả.”

“Đừng nói bậy, anh là đàn ông, anh có thể gánh vác.””Nhưng mà… Em không thể chịu được.”

Hứa Minh Tâm hơi cụp mắt xuống, nói khế từng chữ một.

Lời này đánh vào trong mắt của Cố Gia Huy, làm thân thể anh khẽ run lên.

Anh nhìn cô thật sâu, nơi mềm mại nhất trong trái tim mạnh mẽ sụp đổ xuống. “Anh mạnh mẽ như vậy, nếu như em xày ra chuyện chắc chắn anh sẽ chịu đựng được. Nhưng nếu như anh xảy ra chuyện, vậy em chắc chắn sẽ hoang mang lo sợ, chỉ có thể kêu cha gọi mẹ, cầu thần khẩn Phật. Em không thể chịu nổi củ sốc, vi thế vẫn nên để em xảy ra chuyện đi, anh cứ mạnh khỏe là tốt rồi. Tuy rằng thân thể đau đớn rất khó nhịn, nhưng mà cũng tốt hơn là… Đau lòng…”

Cô ấy còn chưa nói hết chữ cuối cùng, thân thể bẻ nhỏ đã hoàn toàn vùi vào trong lồng ngực của Cố Gia Huy.

Anh cần thận ôm ấp cô, không dám dùng sức sợ làm cô đau.