MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Nhỏ Cuối Cùng Em Đã Lớn - Hứa Minh TâmChương 436

Vợ Nhỏ Cuối Cùng Em Đã Lớn - Hứa Minh Tâm

Chương 436

401 từ · ~3 phút đọc

Chương 436

Cố Yên nắm chặt lòng bàn tay lại, mặc kệ cho mảnh vỡ thủy tinh đỏ đâm sâu vào tay.

Cô ấy đứng dậy, hình dáng lào đào, suýt chút nữa đứng không vững.

Máu tươi theo vết đứt chảy xuống dưới đất, đầu óc choáng váng.

“Bạch Thư Hân, cô nhờ kĩ lời hôm nay cô nói. Sau này, tôi với cô là kẻ địch, Có Yên tôi xin thể, he là có làm khó dễ tôi hay Lệ Nghiêm thì cả đời này tôi cũng sẽ không bỏ qua cho cô.”Lời này, một chữ một ngắc, chữ nào cũng tàn nhắn.

Không một chút cảm xúc, giống như được vết ra từ vực sâu địa ngục vậy.

Bạch Thư Hân nghe vậy thì tim run lên kịch liệt, sống lưng cũng chày cả mồ hôi lạnh.

Cô ta kiên định nhin Cố Yên, đôi mắt đẩy sự thù địch, mang màu sắc khát máu.

Cô ta hận bàn thân mình, nhìn mình với đôi mắt hình viên đan.

Mà lòng Bạch Thư Hân cũng bị dày vò…

Sự việc sao lại biến thành như vậy rối chứ?

Đúng vào lúc hai người đang căng như dây đàn, thì Lệ Nghiêm đầy cửa bước vào, nhìn thấy mở bừa bộn dưới đất.

Anh ta nhìn thấy máu thì lập tức xông qua đờ lấy Cố Yên, cố gắng mở cái tay nhỏ của cô ấy ra.

Månh vỡ thủy tinh đỏ đã đâm sâu vào trong thịt, máu tươi đẩm đia.”Yên, sao lại như thế này?”

“Đi, anh đưa em đến bệnh viện. Thư Hàn, em tự nấu đồ ăn đi, anh đi trước đây..”Anh ta cũng chưa kịp nhìn Bạch Thư Hân một cái thì đã gấp rút đưa Cố Yên rời khỏi rồi.

Anh ta dùng tốc độ nhanh nhất đưa Có Yên đến bệnh viện. Sau đó lấy dụng cụ ra, tự khử trùng cho Cố Yên.

Cố Yên không dám để cho anh ta nhin ra manh mối, cô ấy luôn cố nhịn sự đau khổ chua xót.

“Sao lại như thế này?”

“Em không cẩn thận làm bể ly thủy tinh, lúc dọn dẹp thì bị đâm vào tay.”

“Em không phải là người bắt cẩn như vậy.”

“Có thể là do nghĩ đến chuyện tối qua, nên không chú ý.”

Cô ấy cười, chỉ là cười đến cuối cùng có vài phần cay đắng.

Lệ Nghiêm nghe vậy thì liên ngây ra. Lần đầu của con gái có lẽ là khắc cốt ghi tâm.