MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Nhỏ Cuối Cùng Em Đã Lớn - Hứa Minh TâmChương 502

Vợ Nhỏ Cuối Cùng Em Đã Lớn - Hứa Minh Tâm

Chương 502

354 từ · ~2 phút đọc

Chương 502

“Đừng nhìn về phía đó nữa, nơi đó rất nguy hiểm, chỉ có chỗ tôi mới là nơi an toàn nhất dành cho bạn thôi.”

Hứa Minh Tâm dật đầu xem như trả lời, cái hiểu cái không.

Có lẽ là yêu hận tình thù gì đó của gia đình quyền quý.

Sinh ra trong những gia đình giàu có cũng không phải là chuyện dễ dàng gì.

Trong lâu đài có trang bị thang máy, nó được thiết kế dành riêng cho Diên.

Bọn họ nhanh chóng ởđi từ trên lầu xuống, Hứa Minh Tâm chợt phát hiện ra tòa lâu đài khổng lồ là thế nhưng lại không có một người giúp việc nào.

Ông lão kia cũng không rõ đã biến đi đâu mất rồi, không gian lạnh lẽo đìu hiu quá thể đáng.

Hứa Minh Tâm trông thấy lò sưởi âm tường, hồi xưa xem phim Mỹ cô thường thấy cảnh người ta quay loại lò sưởi thế này, Nó trông như mọi người cùng ngôi quanh lửa trại vậy.

Cô vẫn chưa được thử một lần nào.

Diên nhận ra cô đang cảm thấy hứng thú với nó, chẳng hiểu tại sao lại có người nhanh chóng xuất hiện và châm lửa vào lò sưởi âm tường đó.

Cô lập tức cảm thấy tòa lâu đài này trở nên ấm áp hơn nhiều.

“Cô ấy đi đâu thế?”

Cô trông thấy người giúp việc đã đi xuống.

“Tôi không thích bị người khác quấy rây, hôm nay bạn là của tôi.”

“Mới bé tí tuổi đầu đã học được cách chuyên quyền độc chiếm rồi, em còn chưa gọi chị là chị lân nào đấy!”

Hứa Minh Tâm chọt chọt trán cô bé Diên chỉ cười và không muốn gọi cô là chị.

“Tôi đói bụng rồi, tôi muốn ăn bánh ngọt bạn làm.”

“Lẽ ra phải là em chuẩn bị thật nhiều món ngon cho chị ăn mới đúng chứ, sao lại thành chị làm cho em rồi? Thôi bỏ đi, cũng không có gì quan trọng!”

Hứa Minh Tâm đẩy cô bé vào nhà bếp và bắt đầu nhào bột.

Tay cô dính đầy bột mình nên kiềm lòng không đặng quệt lên mũi Diên.