MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Nhỏ Cuối Cùng Em Đã Lớn - Hứa Minh TâmChương 543: 3

Vợ Nhỏ Cuối Cùng Em Đã Lớn - Hứa Minh Tâm

Chương 543: 3

478 từ · ~3 phút đọc

Chương 543

Lệ Nghiêm xoay người rời đi, nghĩ nghĩ rồi lại nói: “Tiền thuốc và tiền phòng của bệnh nhân nằm phòng số hai đó cứ tính cho tôi đi, đừng thu tiền của bọn họ, để tôi trả.”

“Phòng số hai ư? Đó là bệnh nhân ung thư thời kì cuối đúng không?”

“Ừ”

“Mẹ con hai người đó cũng khá là đáng thương, người chồng biết chuyện đó nhưng vẫn không dám quay về, vẫn liều mạng đi công tác ở nước ngoài. Biết rõ bà ấy không còn mấy ngày để sống nhưng vẫn không chịu buông bỏ. Có thể nói ông ấy đã táng gia bại sản vì bệnh nhân nữ đó nhưng vẫn không oán không trách. Bác sĩ Doanh thật là tốt vụng, tiếc là bà ấy không có phước.”

Lệ Nghiêm nghe y tá nói như thế thì trái tim khẽ run lên, giọng khàn khàn nói: “Bà ấy tái hôn… Đã tìm được một người chồng tốt.”

“Tái hôn ư? Bác sĩ Doanh có quen biết gì với bà ấy hả?”

“Không có, chỉ là lần đầu gặp mặt, có thể giúp được thì giúp thôi.” Lệ Nghiêm thản nhiên nói, sau đó đẩy cửa đi ra ngoài.

Lẽ ra anh ta nên về nhưng lại không thể điều khiển nổi chân mình, đi tới trước cửa phòng bệnh số hai.

Mai Uyển Phương đã tỉnh lại, Tiền Cao Ban ngồi trước cửa sổ gọt vỏ táo cho bà ấy.

“Mẹ, đây là món mẹ thích ăn nhất đấy, mẹ nếm thử xem, ngọt lắm.”

“Mẹ không ăn đâu, gần đây con nhịn đói gầy trơ cả xương ra rồi. Con nói với bố con đi, chúng ta không chữa nữa, chúng ta về nhà được không? Mẹ biết mẹ không còn bao nhiêu ngày nữa để sống, mẹ muốn được nhìn thấy hai người nhiều hơn, nhìn ông ấy thì… Mẹ cũng đã thỏa mãn rồi. Con đến tìm anh cả chưa? Anh cả con nói thế nào? Có phải là anh con không muốn đến gặp mẹ không?”

“Làm sao có chuyện đó được, con vẫn chưa tìm anh cả, gần đây con phải chăm sóc mẹ mà, mai con đi ngay ạ! Mai con sẽ đi ngay!”

“Vậy là tốt rồi, cũng không biết anh cả con có muốn gặp mặt mẹ không…”

“Gặp, chắc chắn sẽ gặp mà! Mẹ đừng suy nghĩ linh tinh nữa, mẹ mau ăn một miếng đi, nếu không con sẽ nổi giận đấy!” Tiền Cao Ban liên tục dỗ ngon dỗ ngọt mới khiến Mai Uyển Phương chịu ăn táo.

Lệ Nghiêm đứng ngoài cửa nhìn thấy tất cả mọi thứ, trong lòng anh ta là thứ cảm xúc phức tạp không nói nên lời.

Bọn họ đúng là mẹ hiền con hiếu.

Khi anh ta định xoay người đi thì chợt trông thấy Cố Yên, không biết cô ấy đã đi tới đây từ khi nào.