MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Nhỏ Cuối Cùng Em Đã Lớn - Hứa Minh TâmChương 588: 8

Vợ Nhỏ Cuối Cùng Em Đã Lớn - Hứa Minh Tâm

Chương 588: 8

531 từ · ~3 phút đọc

Chương 588

Anh sờ đầu của Cố Yên: “Em không sai, tất cả mọi người đều trở nên ích kỉ khi đứng trước tình yêu mà.”

“Anh ba cũng thế u?”

“Ừ, anh cũng từng nghĩ tới việc dùng những thủ đoạn hèn hạ để giữ cô ấy bên cạnh anh cả đời. Có lẽ là do cô ấy hơi dễ dụ, chân thành với tất cả mọi người nên anh còn chưa kịp trở nên để tiện thì cô ấy đã quay trở lại tìm anh rồi, anh lại càng không thể buông tay cô ấy.”

“Không một kẻ nào được phép cướp cô ấy khỏi anh, nếu không anh sẽ tiễn chúng xuống suối vàng làm bạn với ông bà tổ tiên. Anh sợ khi anh trở nên mất lí trí thì sẽ làm những chuyện không cách nào cứu vãn được nên đành phải dao sắc chặt đay rối trước “Em quyết định sẽ quên đi thật ư? Chuyện tình cảm nhiều năm như thế, em không thấy tiếc nuối u?”

“Tiếc chứ, làm sao không tiếc được, nhưng mà… Nó quá mệt mỏi nó khiến em không cách nào thở nổi. Ngày nào em cũng phải nơm nớp lo sợ, không biết khi nào anh ấy sẽ bị Bạch Thư Hân cướp đi, không biết khi nào thì anh ấy mới bắt đầu nhìn thắng vào chuyện tình cảm của mình, không biết bản thân em sẽ biến thành con người thế nào nữa… Em chịu thể là đủ lãm rồi.”

“Em quyết định thế nào thì anh vẫn ủng hộ em.”

“Anh, em muốn đến bệnh viện. Nhưng mà em phải thay quần áo, trang điểm lại, em thế này trông thảm hại đáng thương låm.”

“Ừm, anh đưa em về nhà.”

Cố Gia Huy ngồi dậy và xoay lưng về phía cô ấy: “Còn nhớ hồi còn bé không?”

“Hồi bé em đi bộ cực kì ngốc nghếch, thường xuyên để chân trái mắc qua chân phải rồi ngã xuống mặt mũi bầm dập, gào khóc thật lớn. Anh cả luôn mặc kệ em và ném em cho người giúp viec, chí có anh và anh hai thấy rồi đến dỗ em. Hai người ngồi xổm trước mặt em để em lựa chọn. Anh hai cõng mệt rồi thỉ anh ba thay, anh ba mỏi thì anh hai thay..

“Anh ba, em nhớ chúng ta thuở bé quá, tuy bầu không khí nhà họ Cổ chúng ta không tốt nhưng tình cảm của ba anh em mình lại rất tốt. Trước đây em còn suy nghĩ đến chuyện làm con dâu nuôi từ bé của một trong hai người. Không ngờ bây giờ.” Cố Yên vừa nói vừa lau nước mắt.

Cố Gia Huy cũng chìm vào mạch ký ức, thuở nhỏ không lo không nghĩ gì nhiều, thoải mái là thế nhưng con người ta rồi cũng phải lớn lên, phải gánh rất nhiều thứ trên lưng “Dù là thuở nhỏ hay là bây giờ thì anh ba mãi mãi vẫn là anh ba của em, sẽ không bao giờ thay đổi. Lên đi, anh ba đưa em về nhà”

“Được.” Cố Yên lau nước mắt, bò lên lưng Cố Gia Huy để anh công mình về.