MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Nhỏ Cuối Cùng Em Đã Lớn - Hứa Minh TâmChương 600

Vợ Nhỏ Cuối Cùng Em Đã Lớn - Hứa Minh Tâm

Chương 600

393 từ · ~2 phút đọc

Chương 600

Hứa Minh Tâm đáng thương ba ba nhìn anh, cô không biết rốt cuộc đau đến cỡ nào, nhưng xem trên internet thì hình như đúng là đau tưởng chết.

Cô giống như là đứa trẻ phạm sai lầm, nhảy xuống giường quỳ xuống trước mặt anh. May mà trên đất có thảm, cũng may áo ngủ mùa đông đủ dầy, một chút cũng không đau.

Cô chỉ thiếu chút nữa dập đầu cầu xin anh tha thứ.

“Sau này em sẽ không nói chuyện kích động anh nữa, em biết lỗi rồi! Anh à, anh rộng lượng đừng chấp nhặt em nha… Anh tha cho em nha, nha nha… hu hu..”

Cố Gia Huy đầu đầy mồ hôi lạnh, hôm nay… không phải là một ngày tốt, đụng đâu cũng có chuyện.

“Vừa rồi… em muốn giết anh sao?” Anh cắn răng nói, vẫn còn đau dữ dội.

“Không có!”

Hứa Minh Tâm vội vàng khoát tay: “Em không ngờ sẽ đau như vậy, cho nên nhất thời tình thế cấp bách em mới… Em cũng không ngờ em đá phải chính xác đến thế, thành thật xin lỗi.”

“Nếu em ra chân nặng hơn một chút, chắc anh có bệnh kín thật đấy.” Anh hít sâu một hơi, từ dưới đất ráng bò dậy, ngồi ở trên giường.

Nhưng mà Hứa Minh Tâm còn quỳ trên đất, không dám đứng lên, hai tay nắm lỗ tai.

“Biết lỗi rồi sao?”

Cố Gia Huy hòa hoãn lại, nhìn cô dáng vẻ đáng thương, cũng không nỡ giận cô.

Làm thế nào được? Vợ bé nhỏ mình nâng niu trong tay, phạm sai lầm cũng do mình chiều hư, chỉ có thể tự làm tự chịu.

“Vâng vâng!”

Hứa Minh Tâm ôm đầu gật lia lịa, giống như gà con mổ thóc.

“Anh… anh đỡ hơn chút nào chưa?

Vừa rồi anh dọa em sợ chết khiếp, có phải rất đau hay không?”

Cô yếu ớt hỏi.

“Em nghĩ sao?”

“Muốn em giúp anh xoa bóp không?

A không không không… Em nói sai rồi, muốn em xoa bóp vai gáy chân tay cho anh chuộc lỗi không?”

Hứa Minh Tâm ý thức được mình nói ra mấy lời rất lưu manh, liền vội vàng sửa miệng, ân cần vô cùng.

“Anh không sao, đỡ hơn nhiều rồi, anh đi tắm trước, em ngoan ngoãn ở trên giường chờ anh. Sau này, em còn dám nói anh muốn em nữa không?”

“Không đâu không đâu!”