MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Nhỏ Cuối Cùng Em Đã Lớn - Hứa Minh TâmChương 636: 6

Vợ Nhỏ Cuối Cùng Em Đã Lớn - Hứa Minh Tâm

Chương 636: 6

430 từ · ~3 phút đọc

Chương 636

“Cô đố kỵ trong bụng An Kỳ nhà tôi có con, cô đã có mối hận thù sâu sắc với An Kỳ trước đó, nên cô lại làm ra chuyện ác độc cũng không nói quá. Nhất định là cô muốn giả vờ rằng An Kỳ tự té xuống, để tẩy trắng mình!”

“Tôi không làm, không có nhân chứng, chị không được ngậm máu phun người!” Đúng lúc này, Hứa Văn Mạnh đã trở về, trầm mặt nói: “Ai nói không có nhân chứng? Hành vi phạm tội của đứa con gái ác độc như mày đã bị người ta nhìn thấy rõ ràng rồi!”

Hứa Minh Tâm nghe vậy thì nhíu mày, sáng sớm hôm nay cô thức dậy rất sớm, không có ai trong phòng khách, làm sao lại có người có thể nhìn thấy được?

Lẽ nào là… Muốn gán tội cho người khác, sợ gì không có lý do?

Hứa Văn Mạnh đưa Thím Trương đến, cô nhận ra đó là bà già phụ trách quét tước vệ sinh ở nhà họ Hứa.

Thím Trương và dì Lưu vào nhà họ Hứa gần như cùng lúc, họ vẫn luôn coi nhà họ Hứa như nhà mình.

Cô dám khẳng định, khi đó thím Trương chắc chắn không ở phòng khách! Nhưng thím Trương cúi gằm mặt, rùng mình nói: “Lúc đó tôi đang lau sàn dưới cầu thang thì nghe thấy tiếng cãi vã của cô cả và cô hai. Hình như là vì một chút chuyện nhỏ lúc trước, sau đó tôi thấy cô Hai đẩy cô Cả. Cô Hai… Có thể là hành động vô tâm, nhưng… Chính xác là đẩy người.”

“Bà gạt người, bà có gan thì nhìn vào mắt tôi nói!”

Hứa Minh Tâm gào lên.

Thím Trương nghe vậy thì trong lòng run lên, sợ hãi ngẩng đầu lên, ánh mắt lóe ra.

Dì Lưu cũng đau lòng nhìn cô: “Bà và tôi nhìn cô Cả, cô Hai lớn lên, cô Hai ra sao, lẽ nào bà không rõ sao? Bà Trương, bà hãy nói thật đi!”

“Nói thật…”

Thím Trương nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn sưng đỏ của Hứa Minh Tâm, còn có đôi mắt bị thương tuyệt vọng, trong lòng cũng cảm thấy khó chịu.

Tất nhiên bà biết bản tính của Hứa Minh Tâm, nhưng bây giờ không phải là bà muốn mạng cô Hai, mà là ông chủ và nhà họ Cố không cho.

Bà lấy dũng khí nhìn vào mắt Hứa Minh Tâm, nói: “Sự thật là như vậy, là cô Hai đẩy cô Cả..”

“Thím Trương…”

Giọng Hứa Minh Tâm run rẩy, trái tim cô đau rỉ máu.