MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Nhỏ Cuối Cùng Em Đã Lớn - Hứa Minh TâmChương 660

Vợ Nhỏ Cuối Cùng Em Đã Lớn - Hứa Minh Tâm

Chương 660

426 từ · ~3 phút đọc

Chương 660

Thời gian là liều thuốc chữa lành, nó có thể làm lành tất cả mọi vết thương.

Nhưng cô lại quên mất rằng Cố Gia Huy lại là một người có chấp niệm rất sâu, những vết thương trên người anh, từ từ sẽ trở nên sâu hơn theo thời gian.

“Không đâu, anh sẽ sống không bằng chết.”

Giọng nói trầm thấp, khàn khàn của Cố Gia Huy vang lên, như một tiếng trống gõ vào tim cô. Nghe vậy, Hứa Minh Tâm sững người lại.

“Sau này anh sẽ không tự ý đưa ra quyết định cho em nữa. Trí nhớ là của em, anh không có quyền can thiệp. Nhưng em phải đồng ý với anh, dù sau này có gặp phải chuyện gì thì còn sống là điều quan trọng nhất. Em còn sống thì anh mới sống tiếp được.”

“Nhưng mà, em sẽ không sạch sẽ…”

“Cô bé, anh yêu em, không chỉ là yêu mỗi cơ thể em, nếu như chỉ yêu cơ thể em thì anh đã chiếm em từ lâu rồi, sao phải vất vả đợi đến khi em hai mươi tuổi chứ? Anh yêu tất cả những gì thuộc về em, anh muốn em sẽ ở bên cạnh anh cả đời, nắm tay nhau mãi mãi.”

“Nếu chết rồi thì sẽ chẳng còn gì nữa. Còn sống thì sẽ làm được rất nhiều việc. Anh hai đã để anh sống tiếp nên anh không thể từ bỏ cuộc sống này được. Vậy em cũng giúp anh sống tiếp nhé, đừng bỏ mặc anh, được không?”

Anh nắm chặt tay cô, chân thành nói từng câu từng chữ.

Hứa Minh Tâm ngước mắt nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt ấy vừa sâu xa lại vừa đau buồn, như ẩn chứa cả biển sao bên trong, mà bản thân cô thì như một con thuyền lá nhỏ bé trong đó.

Nhưng vậy thì sao chứ…

Trong mắt anh không có bất kỳ ai, chỉ có mỗi mình cô.

Hứa Minh Tâm dường như hiểu ra điều gì đó, nếu đã thật lòng yêu một người thì có thể cùng nhau vượt qua rất nhiều thứ.

“Chú ba Cố…”

Cô thì thào nói.

“Anh ở đây.”

“Em sợ.”

Một ngày một đêm đã trôi qua, cuối cùng thì cô cũng nói được nỗi sợ của mình ra thành lời.

Cô ôm chầm lấy Cố Gia Huy, vùi mặt vào lòng anh, cảm nhận hơi ấm trên người và nhịp tim mạnh mẽ, vững vàng của anh.

Cố Gia Huy chỉ cảm thấy lòng mình như mềm ra, chỉ trách chính anh vì đã quay về quá muộn.