MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Nhỏ Cuối Cùng Em Đã Lớn - Hứa Minh TâmChương 749: 9

Vợ Nhỏ Cuối Cùng Em Đã Lớn - Hứa Minh Tâm

Chương 749: 9

371 từ · ~2 phút đọc

Chương 749

Cố Gia Bảo khẽ thở dài, nếu như Cố Triệt không đa nghi đến vậy thì có lẽ cũng không đến mức như bây giờ.

Nhưng nó lại không muốn quay đầu lại, đôi mắt đã bị quyền thế che mờ từ lâu.

Ông khẽ gật đầu một cái, định khuyên nhủ Cố Triệt gì đó, những lời còn chưa kịp nói ra thì bỗng nhiên dừng lại.

Dù có nói nó cũng chẳng thèm nghe.

“Nếu đã vậy thì cứ bắt đầu đi. Hôm nay, tất cả thành viên lão làng và các cổ đông của tập đoàn Cố thị đều có mặt, cũng có luật sư làm chứng cho quá trình chuyển nhượng cổ phần.”

“Đợi đã.”

Đúng lúc này, ngoài cửa bỗng vang lên giọng nói vừa trầm vừa dày của Cố Gia Huy, khàn khàn rung động như đánh vào lòng người.

Không biết vì sao, cơ thể mọi người bỗng run lên. Mọi người đều nhìn về phía cửa, thấy Cố Gia Huy ôm một đứa bé trong tay đi vào phòng.

Cô bé nhỏ trông rất ngoan ngoãn, trong lòng là chú gấu teddy, bên tay còn cầm một cái bánh gato nhỏ, ăn từ tốn.

Lúc nhìn thấy Cố Gia Bảo ngồi ở ghế chủ tọa, cô bé còn nghiêng đầu quan sát hồi lâu.

“Sao chú lại tới đây?”

Cố Triệt nhìn thấy Cố Gia Huy thì có vẻ không vui, anh ta nói.

“Chuyện quan trọng như vậy, sao em lại không đến được chứ, anh cả xem em là người ngoài sao?”

Cố Triệt nhếch miệng cười gắn, đôi mắt phượng thâm thúy, như mực đen thăm thẳm.

Hàng mi dài rậm che đi vẻ khó hiểu tối nghĩa trong ánh mắt.

Anh để Cố Cố xuống rồi chỉ về phía Cố Gia Bảo, anh nói: “Con có biết gọi ông ấy là gì không?”

“Ông nội.”

Cô bé ngọt ngào đáp.

“Cái này… đây là?”

Cố Gia Bảo vô cùng khiếp sợ, ông nhìn Cố Cố một hồi lâu, càng nhìn càng thấy dáng vẻ của cô bé rất quen, cực kỳ giống một người.

Cố Cố đi tới trước mặt ông, kéo ống tay áo của ông rồi nói: “Ông nội, con tên là Ôn Cố, mẹ con là Ôn Thanh Vân, bố con là Cố Trường Quân.”