MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Nhỏ Cuối Cùng Em Đã Lớn - Hứa Minh TâmChương 771: 1

Vợ Nhỏ Cuối Cùng Em Đã Lớn - Hứa Minh Tâm

Chương 771: 1

391 từ · ~2 phút đọc

Chương 771

Từ cổ chí kim, mượn rượu giải sầu chỉ càng làm sầu thêm sầu.

“Tớ gọi điện chp Cố Gia Huy trước, để anh ấy đến đón bọn mình. Tớ sợ bọn mình uống say, đến lúc đó không phân biệt được đông tây nam bắc. Tớ sẽ uống cùng cậu, hôm nay tớ uống cùng cậu một trận cho đã, tớ vừa gọi một ít đồ ăn, để bụng không uống rượu thì rất có hại cho dạ dày.”

Bụng đói uống rượu hại dạ dày… Câu nói này rất quen thuộc, hình như có người nào đó cũng từng nói với cô như vậy..

Rượu cồn làm đầu óc cô mơ hồ, cô không thể tập trung để suy nghĩ được nữa.

Hứa Minh Tâm nói vị trí của hai người cho Cố Gia Huy biết, cô không dám nói mình đang ở quán bar mà chỉ nói số nhà cho anh biết.

Từ trước đến giờ cô vẫn rất rành chuyện tiền trảm hậu tấu.

Cuối cùng cô uống cùng với Bạch Thư Hân.

Vị của cocktail không quá nặng, uống vào có vị ngọt ngọt và có cả vị thanh của hoa quả. Cũng khà là ngon.

Hứa Minh Tâm nếm thử một ngụm rồi lập tức trở nên có tinh thần, cô lại uống thêm một ly nữa.

“Ngon thật đấy! Chúng ta gọi thêm”

“Được, hôm nay tớ chủ chi.”

Hứa Minh Tâm hoàn toàn không biết là sau khi uống loại cocktail này xong thì sẽ không có cảm giác gì nhưng một lúc sau thì cơn say mới thật sự ập tới.

Hai người uống vô cùng vui vẻ, nhưng chưa đến 20 phút sau thì bắt đầu không còn nhìn rõ hình người nữa.

“Thư Hàn… cậu… cậu đừng di chuyển nữa, tớ hoa mắt rồi.”

“Tớ đâu có di chuyển… không được rồi… tớ… tớ không uống được nữa, tớ đi thanh toán, tớ phải về nhà rồi.”

“Đừng… đừng đi, để Cố Thành đi.”

Trung đưa cậu về…”

“Tớ không thèm làm cục pin Nam Phù, một cục còn dài hơn sáu cục. Chị đây.. muốn về nhà.”

Bạch Thư Hân đứng dậy, bước thấp bước cao rời đi.

Cô đến quầy bar, lôi vài tờ tiền trong ví ra rồi đập trước mặt người thu ngân.

Rồi cô cứ thế đi ra cửa.

Vừa bước ra ngoài, gió lạnh thổi đến khiến cô cảm thấy hoa mắt chóng mặt.