MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Nhỏ Cuối Cùng Em Đã Lớn - Hứa Minh TâmChương 776: 6

Vợ Nhỏ Cuối Cùng Em Đã Lớn - Hứa Minh Tâm

Chương 776: 6

395 từ · ~2 phút đọc

Chương 776

Ba người bọn chúng cùng vây lại phía trước, Ôn Mạc Ngôn thấy thế thì hét lên cẩn thận, định để nhắc nhở Cố Gia Huy.

Cố Gia Huy chỉ nhướn mày lên, vết sẹo kia trông càng trở nên dữ tợn hơn.

Sắc mặt anh vẫn bình tĩnh, ba người bọn chúng hợp sức lại anh cũng vẫn coi đó như không.

Cố Gia Huy đã từng đến biên giới, ở đó thường xuyên có những cuộc lưu dân bạo động, anh và Lệ Nghiêm vì thế cũng từng đánh nhau không ít trận.

Những chuyện đó không phải là thứ có thể đùa được, có những khi còn có những người cầm súng giết người.

Sức mạnh của tay chân anh không phải được nuôi dưỡng trong nhà kính không phải là do tập võ mà có được là từ những trận đánh thật với súng đạn thật.

Cố Gia Huy ra tay vừa nhanh vừa chuẩn, một mình địch lại ba người hoàn toàn không có vấn đề gì cả.

Đến cuối cùng, mặt của ba tên kia đều bầm tím, còn Cố Gia Huy giống như người không có chuyện gì vậy. Ba tên đó thở hồng hộc, rõ ràng bọn chúng đã gặp phải khúc xương cứng, bọn chúng không dám ở lại đây lâu thêm, ba tên nhìn nhau rồi nhanh chóng chuồn đi.

Cố Gia Huy vội vàng đỡ Ôn Mạc Ngôn dậy, nhìn thấy người Ôn Mạc Ngôn chỗ nào cũng bị thương, khóe miệng còn ứa ra máu tươi thì nói: “Để tôi đưa cậu đi bệnh viện.”

“Không… không cần đâu, chỉ là vết thương ngoài da thôi, không có gì đáng ngại đâu. Em về nhà lăn một quả trứng nóng là được, tiện đường em đưa cô ấy về luôn. Cô ấy uống nhiều rồi mà cũng khiến người khác phải phiền lòng.”

Ôn Mạc Ngôn nhìn Bạch Thư Hân đang ngủ rất ngon, cảm thấy hơi bất lực.

Cố Gia Huy gật đầu, trên xe của anh vẫn còn có một rắc rối nhỏ nữa.

Về nhà anh còn phải chăm sóc Cố Cố nên không thể lo thêm được nữa.

“Nếu như cậu có chuyện thì có gọi điện cho Khương Tuấn, để cậu đến giúp đỡ. Tôi phải về trước đây, Cố Cố vẫn còn đang ở nhà đợi tôi, tôi cũng thấy không yên tâm.”

“Đúng rồi, sao anh đến đây vậy?”