MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Nhỏ Cuối Cùng Em Đã Lớn - Hứa Minh TâmChương 822: 2

Vợ Nhỏ Cuối Cùng Em Đã Lớn - Hứa Minh Tâm

Chương 822: 2

355 từ · ~2 phút đọc

Chương 822

“A…

Một tiếng kêu đau rất nhỏ hô lên.

Thật sự có người!

Bạch Thư Hân không kịp nghĩ nhiều, nhanh chóng bắt lấy tay Ôn Mạc Ngôn xoay người bỏ chạy.

Ôn Mạc Ngôn vẫn chưa kịp phản ứng lại.

Cửa nhà ‘sâm’ một tiếng đóng kín, Bạch Thư Hân thở hồng hộc. Hiện tại nên làm gì bây giờ?

“Thư Hàn…em…em còn đang nắm tay anh…”

“Đến lúc nào rồi, anh đừng ngượng ngùng như vậy khi nhìn em có được không? Ở bụi cỏ bên ngoài có đầy người, gần đây mọi người có gây chuyện với ai không? Hôm nay em tới đây đúng là không đúng dịp, thật là xui xẻo!”

Trong lúc nói chuyện, cô vào bếp tìm cái gì đó tiện tay rồi kêu người giúp việc ôm Cố Cố lên lầu.

“Anh cũng đi lên đi, ở đây anh cũng không có chuyện gì, nếu có người xông vào anh cũng không giúp được.”

“Bên ngoài…Thật sự có người ở ngoài đó sao?”

“Đúng, có rất nhiều. Nhà của em là ba đời theo quân sự, từ nhỏ em đã học qua chống trinh sát. Em sẽ chú ý đến tất cả những gì đang xảy ra xung quanh mình. Có người đang mai phục ở bên ngoài, hoặc là tới để trộm đồ hoặc muốn bắt ai đó. Không phải là anh thì chính là Cố Cố nên anh nhanh chóng lên lầu đi.”

“Vậy… Vậy em phải làm sao?”

“Anh cho rằng anh ở lại đây có ích lợi gì sao?” Bạch Thư Hân lạnh lùng nói.

Càng lúc căng thẳng và hồi hộp thì cô ấy càng bình tĩnh và điềm đạm hơn.

Ôn Mạc Ngôn không còn gì để nói đành phải tuyệt vọng rời đi.

Khi đi lên lầu anh nói: “Cẩn thận, nếu có chuyện gì…cứ la lên, anh…anh nhất định sẽ là người đầu tiên lao xuống cứu em!”

“Không biết tự lượng sức.”

Bạch Thư Hân nói với vẻ giễu cợt nhưng…trong lòng vẫn ấm áp.

Đúng lúc này có một thứ gì đó đã làm vỡ kính cửa sổ.

Khi Bạch Thư Hân đi kiểm tra thì cô đã bị bắn vào tay, rất đau.

Súng bắn keo!