MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Nhỏ Cuối Cùng Em Đã Lớn - Hứa Minh TâmChương 840

Vợ Nhỏ Cuối Cùng Em Đã Lớn - Hứa Minh Tâm

Chương 840

283 từ · ~2 phút đọc

Chương 840

Anh không quay người lại nhưng vẫn cảm nhận được tầm nhìn của Hứa Minh Tâm vẫn còn quanh quẩn trên người anh.

Cô vẫn còn đứng đó nhìn anh.

Cô thực sự không thấy sợ sao?

Đôi mắt phượng của Cố Gia Huy quay qua, trong đó ánh lên một tia khác lạ.

Sau đó, anh trực tiếp ôm Ngô Ưu vào lòng.

Ngô Ưu không khỏi cảm thấy kinh ngạc.

Cô ta vừa bôi thuốc xong, vừa quay người lại đã không nhìn thấy bóng dáng của Cố Gia Huy nữa, vì thế mới vội vàng chạy ra ngoài, đuổi theo anh.

Không ngờ là người đàn ông không có chút kiên nhẫn nào vừa rồi, lúc này lại niềm nở chủ động, vô cùng dịu dàng ôm lấy cô ta như vậy.

Anh… anh ôm mình sao?

Không phải cô ta đang nằm mơ đấy chứ?

“Không muốn ngã thì ôm lấy tôi.”

Cố Gia Huy miễn cưỡng nén lại sự ghét bỏ, lạnh nhạt nói.

Anh còn không muốn nhìn thấy mặt Ngô Ưu.

Ngô Ưu nghe thấy vậy thì mới phản ứng lại, cô ta vui sướng phát điên lên, nhanh nhanh chóng chóng quàng hai tay lên cổ của Cố Gia Huy.

Hứa Minh Tâm nhìn thấy một cảnh này thì trái tim không khỏi đau đớn như bị hàng ngàn chiếc kim châm vào.

Cô cảm thấy rất buồn bã, nhưng tại sao lại không thể thể hiện nỗi buồn nó lên gương mặt được vậy?

Cô đi từ trong ngách nhỏ ra liền ngửi thấy mùi thơm ngậy của bơ sữa.

Cô phải đi ăn chút gì đó để điều chỉnh lại sự đau khổ trong lòng thôi.

Đây không phải điều căn bản nhất để trấn an bản thân hay sao?