MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Nhỏ Cuối Cùng Em Đã Lớn - Hứa Minh TâmChương 842

Vợ Nhỏ Cuối Cùng Em Đã Lớn - Hứa Minh Tâm

Chương 842

403 từ · ~3 phút đọc

Chương 842

Đợi đến khi về Đà Nẵng rồi cô sẽ cẩn thận giải thích với anh sau, dù gì thì đây nói chuyện cũng không tiện.

Ăn cơm xong, thím Ngô vừa thu dọn bàn ăn vừa nói: “Ở đây vào buổi tối sẽ càng náo nhiệt hơn nữa, các con đi lên phố dạo một vòng đi, sẽ có rất nhiều người đến bên sông thả đèn đấy.”

“AnhGia Huy, chúng ta cùng đi đi! Chúng ta đi thả đèn.”

Hai tay của cô ta nắm lấy cánh tay của Cố Gia Huy, nhẹ nhàng lắc lư.

Cố Gia Huy không chút do dự rút tay về nhưng vừa quay sang nhìn thấy Hứa Minh Tâm vẫn thờ ơ như không có chuyện gì, thì liền nói với Ngô Ưu: “Được, vậy chúng ta đi thôi.”

“Em…”

Cuối cùng thì Hứa Minh Tâm cũng có chút không nhịn được.

Bọn họ đều muốn đi xem thả đèn sao?

“Em cái gì?”

Cố Gia Huy nhíu mày nói.

“Cô cũng muốn đi sao? Tôi thấy cô cũng mệt mỏi cả một ngày trời rồi, cô vẫn nên đi nghỉ ngơi sớm thì hơn.”

“Ngô Ưu, con nói chuyện kiểu gì vậy?”

Ngô Ưu nghe thấy vậy thì lè lưỡi, ôm lấy cánh tay của Cố Gia Huy giống như đang tuyên bố chủ quyền vậy.

Hành động này của cô làm cho Hứa Minh Tâm cảm thấy có chút chướng mắt.

“Không cần đâu, hai người đi đi, tôi cũng mệt rồi nên muốn về phòng nghỉ ngơi.”

Hứa Minh Tâm nắm chặt tay lại, thở phắt ra một hơi rồi sau đó quay người rời khỏi phòng ăn.

Cố Gia Huy nhìn thấy bóng lưng đang bước lên tầng của cô, trong lòng liềm run rẩy mạnh mẽ.

“AnhGia Huy, chúng ta đi thôi, dòng sông đó cách đây khá xa đó, đi đường ít nhất cũng phải mất mười lăm phút. Chúng ta đi chơi đến muộn một chút rồi hãy về, buổi tối ở quảng trường còn bắn pháo hoa nữa đó.”

“Được.”

Cuối cùng, Cố Gia Huy cũng nản lòng, quay người đi ra ngoài. Cả một quãng đường đi anh đều trầm mặc ít nói, toàn bộ đều là Ngô Ưu líu ríu nói chuyện nhưng một câu anh cũng không nghe lọt vào tai.

Trong đầu anh bây giờ đều là dáng vẻ cụp mắt xuống rồi quay người rời đi vừa rồi của cô, nhìn bóng lưng cô mà trái tim anh không khỏi đau đớn.