MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Nhỏ Cuối Cùng Em Đã Lớn - Hứa Minh TâmChương 849

Vợ Nhỏ Cuối Cùng Em Đã Lớn - Hứa Minh Tâm

Chương 849

339 từ · ~2 phút đọc

Chương 849

“Em… vừa nãy em muốn đi vệ sinh, không ngờ lúc xuống giường đi nhanh quá nên ngã, hình như bị trẹo chân rồi.”

“Để anh xem nào.”

Cố Gia Huy căng thẳng, cuống cuồng sờ lên mắt cá chân của cô.

Còn Hứa Minh Tâm thì đau đến mức ngồi đó hít vào một hơi, vốn dĩ cô chỉ muốn diễn kịch thôi, nhưng ai biết được giả lại thành thật, lúc cô bước xuống giường quá vội vàng, mắt cá chân bị trẹo xuống “cách” một tiếng.

Đúng là tự mình chuốc lấy phiền phức…

Mắt cá chân nhanh chóng sưng vù lên với tốc độ mà mắt thường cũng có thể nhìn thấy được, trong một thời gian ngắn cũng sẽ rất khó để giảm sưng.

Hiện giờ lại còn đang bị mất điện nên muốn tìm một viên đá cũng không có.

“Để anh đưa em đến phòng khám gần đây.”

“Được.”

Hứa Minh Tâm vội vàng gật đầu.

Sau đó Cố Gia Huy liền ôm cô lên nhưng lại bị cô từ chối.

“Anh cõng em.”

Anh đã từng ôm người phụ nữ khác làm cho cô đến tận bây giờ vẫn cảm thấy không vui!

Cô cũng có chút nóng nảy chứ.

Tất nhiên Cố Gia Huy có thể hiểu được cô đang nghĩ gì, cô gái này của anh vẫn còn đang cố chấp phân cao thấp với anh nữa kìa.

Anh cõng Hứa Minh Tâm lên rồi đi ra phía cửa.

Ngô Ưu thấy vậy thì tức đến mức sắc mặt tái xanh đi rồi, đây chẳng phải là chút mánh khóe của cô hay sao? Thế mà Hứa Minh Tâm lại không biết xấu hổ diễn lại kịch của cô một lần nữa.

Đúng là cóc đi guốc, khỉ đeo hoa! Mắt nhìn thấy bọn họ sắp đi ra ngoài, Ngô Ưu vội vội vàng vàng túm lấy tay áo của Cố Gia Huy, khom người lại, nói: “AnhGia Huy, chân của em cũng bị đau mà.”

“Tôi thấy cô cả một đường về đây đều đi đứng rất khỏe mạnh và nhanh nhẹn, rất ổn mà.”