MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Nhỏ Cuối Cùng Em Đã Lớn - Hứa Minh TâmChương 860

Vợ Nhỏ Cuối Cùng Em Đã Lớn - Hứa Minh Tâm

Chương 860

561 từ · ~3 phút đọc

Chương 860

Một mặt là vì em sợ anh nuốt lời không chịu đầu tư cho nhà họ Hứa nữa, lúc đó bố em nhất định sẽ giận cá chém thớt lên em, cuộc sống của em sẽ không dễ chịu nữa. Hơn nữa… nếu không ở bên cạnh anh thì ông ấy cũng sẽ tìm cách bán cho em cho những người khác. Dù sao thì cũng đều không phải kết quả tốt đẹp gì, em cũng không muốn phản kháng nữa. “

“Ban đầu quả thực em rất sợ anh, nhưng sau một thời gian dài em mới cảm nhận được tính tình của anh rất tốt cho nên dần dần cũng không sợ nữa. Ngược lại hiện giờ em còn cảm thấy có chút hoài niệm dáng vẻ anh đeo lên cái mặt nạ xấu xí đó, nhưng tiếc là… không thể nhìn thấy nó nữa rồi.”

Hứa Minh Tâm buồn bã nói.

Cố Gia Huy nghe xong không nhịn được cười, người khác ai cũng sợ gương mặt của anh, nhưng chỉ có mỗi mình cô là thích. “Vì vậy, anh ở đây để báo đáp em đó. Theo thần thoại và các câu chuyện cổ tích thì em không thể từ chối việc anh lấy thân báo đáp đâu. Anh là của em cho nên… nữ hoàng cứ tùy ý sai khiến.”

“Em muốn ăn trái cây, anh rửa giúp em một quả đi.”

“Được thôi.”

Sau khi rời khỏi nhà họ Ngô, không cần phải kiềm chế điều gì nữa, Hứa Minh Tâm liền giống như một con mèo con nhào vào vòng tay anh.

Cố Gia Huy nhẹ nhàng ôm lấy cô, không dám dính sát lại gần cô nhưng lại không nỡ buông ra.

Đã hai đêm rồi anh không được thoải mái ôm lấy cô vì thế cho dù là một khắc anh cũng không muốn buông tay.

Ngày hôm sau, bọn họ cùng nhau lên núi, nhưng không ngờ Ngô Ưu cũng đến, trong tay còn xách theo ít đồ để thắp hương. Cô ta vô cùng hối lỗi nói: “Cô Hứa, tối hôm qua thật ngại quá, tôi không nên giở tính trẻ con mà đuổi cô đi như vậy. Mẹ tôi đã dạy dỗ tôi rất nhiều rồi, mong cô đại nhân đừng chấp kẻ tiểu nhân như tôi, đừng giận tôi, có được không? Hai người cũng hiểm khi mới đến đây và cũng là khách của nhà tôi, thực sự tôi không nên làm như vậy.”

Hứa Minh Tâm nghe vậy, rồi nhìn thấy vẻ mặt áy náy, đầy thành ý của cô ta nên cũng không làm khó cô ta nữa.

Nhìn dáng vẻ của cô ta như vậy, đoán chừng là cũng đến để thắp hương, hôm nay người mất là lớn nhất, cô cũng không muốn tính toán gì với cô ta nữa. “Không sao, tất cả đều kết thúc rồi.”

“Vậy thì… tôi cũng muốn thắp cho bác gái một nén hương, cứ coi như là một chút tâm ý của tôi đối với người lớn.”

Cô ta cũng đã nói như vậy rồi nên Cố Gia Huy cũng không có ngăn cản, dù sao cũng là tâm ý đến viếng thăm mộ của mẹ anh. Cố Gia Huy không đốt tiền giấy bởi vì anh cảm thấy như vậy không tốt cho môi trường nên đã mua một vài bó hoa và trái cây mang đến.