MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Nhỏ Cuối Cùng Em Đã Lớn - Hứa Minh TâmChương 863

Vợ Nhỏ Cuối Cùng Em Đã Lớn - Hứa Minh Tâm

Chương 863

374 từ · ~2 phút đọc

Chương 863

Đó là huyết mạch duy nhất của anh hai, nếu mẹ dưới suối vàng mà biết, và tìm được anh hai, thì mẹ nói anh ấy không cần lo lắng.

Bọn họ về tới nhà họ Ngô, thím Ngô đã chuẩn bị xong cơm trưa phong phú.

Lúc họ đang ăn cơm, không nghĩ tới hàng xóm lại vội vội vàng vàng chạy tới, nói chính phủ muốn trưng dụng đất ở trên núi, muốn dời mộ bia đi.

Hiện tại đã có người lên núi, mọi người đang huyên náo bận túi bụi.

Cố Gia Huy nghe vậy thì cau mày, người chết là chuyện lớn, anh cũng không thể để mẹ không được yên nghỉ.

Anh buông chén đũa xuống, mau chân đến đó xem, để bảo đảm mộ của mẹ không có chuyện gì. “Em đi chung với anh.”

“Không cần, em ngoan ngoãn ở nhà chờ anh, anh sẽ trở về rất nhanh.”

Cố Gia Huy sờ sờ đầu của cô, rồi xoay người rời đi.

Chú Ngô và thím Ngô cũng đi theo, vì dù sao trên núi cũng có liệt tổ liệt tông của nhà họ Ngô.

Lúc đầu, một bữa cơm náo náo nhiệt nhiệt, giờ lại trở nên quạnh quẽ.

Hứa Minh Tâm cũng ăn không vô nữa, cô lo lắng chờ Cố Gia Huy trở về. Đúng lúc này, Ngô Ưu lại đứng dậy đóng cửa lại, trong phòng tối đen trong nháy mắt.

Hứa Minh Tâm thấy vậy, trong lòng cô run lên.

Ban ngày, tại sao lại muốn đóng cửa, cô có một dự cảm xẩu. “Ngô Ưu… Cô đây là muốn làm gì?”

Ngô Ưu cười lạnh, nói: “Cô có thể xuống, dẫn người đi.”

Ngô Ưu nhìn lên cầu thang, Hứa Minh Tâm cũng thuận thể nhìn sang, khi nhìn thấy người tới con ngươi cô chợt co rút lại.

Cô nhìn chằm chặp người đến, mà thân thể cứng ngắc.

Thế nhưng cô cũng phản ứng kịp rất nhanh, chạy về phía cửa.

Nhưng Ngô Ưu lại ngăn chặn cô.

Cô ta lộ ra nụ cười ác độc: “Hứa Minh Tâm, lần này tôi xem cô trốn chỗ nào. Lần này lên núi, mặc kệ thế nào cũng phải mất hai mươi phút, tôi xem ai có thể cứu được cô!”

“Cô tránh ra, cô điện rồi sao…”