MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Nhỏ Cuối Cùng Em Đã Lớn - Hứa Minh TâmChương 916

Vợ Nhỏ Cuối Cùng Em Đã Lớn - Hứa Minh Tâm

Chương 916

361 từ · ~2 phút đọc

Chương 916

“Ôn Mạc Ngôn, anh đang làm gì thế? Vào nhà ăn trộm hả?”

Bạch Thư Hân kích động nói, tự nhiên cơ thể mình bị anh ta nhìn thấy hết trơn!

“Tôi…tôi chỉ là lo lắng cho em, em không mở cửa, tôi còn tưởng bên trong em xảy ra chuyện gì nữa. Tôi…bây giờ tôi có thể đứng dậy chưa?”

“Đứng lên đi.”

Bạch Thư Hân nói một cách hung dữ.

Anh ta nhắm nghiền đôi mắt đứng dậy nói: “Em có thể cho tôi một tờ khăn giấy không? Tôi..”

Bạch Thư Hân nhìn thấy đống máu mũi, lập tức chau mày lại.

“Đồ lưu manh!”

“Tôi…tôi không phải.” Ôn Mạc Ngôn muốn giải thích gì đó nhưng phản ứng của mình thật sự quá rõ ràng.

Lần này nhìn thấy còn nhiều hơn lần trước say rượu.

Anh ta là người đàn ông bình thường, có chút phản ứng sinh lý cũng là điều dễ hiểu thôi.

Bạch Thư Hân lấy cho anh ta tờ khăn giấy ướt, anh nhanh chóng lau và mở mắt ra lần nữa.

Vừa rồi…xin lỗi, nếu tôi nói tôi không cố ý, em có tin không?”

“Thế anh có tin tôi cắt cậu nhỏ của anh không?” Bạch Thư Hân đưa tay muốn đánh nhưng không ngờ anh ta chỉ đứng yên tại chỗ, cũng không né tránh, chỉ nhắm mắt lại và mặc cho cô ấy đánh.

Bạch Thư Hân đột nhiên cảm thấy không còn muốn đánh nữa, anh ta cũng chỉ là vô ý mà thôi.

Cô nhìn ra ngoài ban công, giữa hai nhà cách nhau một cái cục máy nóng lạnh, ở giữa vẫn còn chút khoảng cách, tên này làm sao mà trèo lên được thế?

Tòa nhà cao như vậy, lỡ té xuống không chết chắc cũng gãy chân, liệt nửa người thì phải làm sao đây?

“Anh chán sống hả? Dám trèo vào từ bên ngoài?”

“Tôi lo lắng cho em.”

Ôn Mạc Ngôn nói một cách cẩn trọng.

“Lo lắng cho tôi? Thế sáng sớm anh đã làm gì chứ?”

Nếu như không phải anh ta, mình sẽ xui xẻo như thế sao?

“Thế bây giờ em không sao chứ?” Anh ta hỏi.

“Không sao, anh cút ngay cho tôi, đừng để tôi nổi điên.”